Go-trendy.com – Em đã cảm thấy cuộc sống thật may mắn khi có anh bên em… nhưng bây giờ, em phải tìm mọi thứ để có thể lấp đầy khoảng trống trong cuộc sống khi anh không còn bên cạnh.
Hàng ngàn lần em muốn được một lần ôm chặt anh, hàng ngàn lần em chỉ muốn được nghe giọng nói của anh mà em không thể cầm điện thoại và gọi cho anh. Anh biết là em đâu hạnh phúc như anh nghĩ, anh biết em cũng đau lắm không?
Em đã giận anh nhiều nhưng rồi em lại thấy có lẽ em thương anh nhiều hơn. Tại sao tình yêu anh dành cho em chỉ có thế. Tại sao anh nói yêu em nhiều lắm mà cuối cùng anh chỉ làm được như thế? Tại sao hả anh? Tại sao anh không dám thừa nhận với tất cả mọi người là anh yêu em? Tại sao yêu em thật lòng mà anh không dám dành lấy em? Tại sao lúc ấy anh chờ em đến bên anh mà anh chạy lại bên em? Tại sao lúc ấy anh không cho em niềm tin vào thứ gọi là tình yêu của anh?
Em biết làm gì được khi anh nói với mọi người là “anh chỉ tán tỉnh em thôi” là đùa mà phải không anh? Vì cái tôi của anh quá lớn ư hay vì anh không tin anh yêu em hay anh không tin mình đủ bản lĩnh của một người đàn ông để có thể đem lại hạnh phúc cho em hơn cái hạnh phúc mà em đang có? Em đã không muốn tin điều đó nhưng em phải chấp nhận, anh à!
Có hàng nghìn câu hỏi tại sao em muốn hỏi anh mà em không bao giờ đủ can đảm để hỏi… Không phải em không tin anh mà em cố gắng không tin, không hiểu anh… Làm sao em dám chấp nhận tình cảm anh dành cho em? Làm sao em dám tin có người tốt với em như vậy, vì em mà có thể làm tất cả…? Em không xứng đáng, anh muốn người con gái nào tốt hơn em nhận được tình cảm đó, không phải anh?
Tại sao mình lại gặp nhau để rồi suốt đời phải xa nhau hả anh?
Sao anh cứ làm tim em loạn lên khi nó đã yên nhịp? Sao anh cứ bắt nó phải có lúc ngừng đập vì anh? Làm sao em bình yên được khi em biết anh vẫn nghĩ về em, anh vẫn không quên em, em vẫn là cơn ác mộng mỗi đêm của anh…
Anh à! Em đã cảm thấy cuộc sống thật may mắn khi có anh bên em… nhưng bây giờ, em phải tìm mọi thứ để có thể lấp đầy khoảng trống trong cuộc sống khi anh không còn bên cạnh. Em tham lam, em đa tình, anh có nghĩ thế không anh?
Giờ em hạnh phúc vì em biết anh đã ghét em… Và em sẽ hạnh phúc với những gì em đang có, những gì thuộc về em mà không có anh ở đó. Nhất định là như thế anh ạ!
Go-trendy.com – Giá như anh biết dừng lại để lắng nghe thì rất có thể em đã không ra đi. Đơn đã ký rồi, em cũng đã dọn đi rồi nhưng có cách nào để hàn gắn được mọi thứ không em?
Giờ đây, ngồi một mình trong căn nhà rộng lớn, anh mới thấu hiểu được nỗi cô đơn, trống trải khi thiếu vắng em. Em đã đi thật rồi. Từ nay anh sẽ không còn được nghe em cười, em nói… Có lẽ nào mọi thứ đã xa tầm tay anh?
Ngày trước, khi em vẫn ở nhà, mỗi lần tan sở, anh thường rủ bạn bè đi ăn uống, nhậu nhẹt chán chê rồi mới về nhà. Anh làm thế vì biết em đã về sớm, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa xong xuôi. Bạn bè ai cũng khen anh tốt số, lấy được người vợ vừa chăm chỉ và ngoan, lại khéo chiều chồng.
Bây giờ, khi em đã đi rồi anh lại hay về nhà sớm, ngồi một mình trong phòng khách, nơi mà trước đây mỗi khi về vẫn thấy em đang ngồi xem ti vi hay chơi đùa với các con. Em đi rồi, mọi thứ trống vắng đến lạnh người.
Khi chỉ còn lại một mình, anh cảm thấy thấm thía thật nhiều. Và anh cứ ước giá như anh sớm nhận ra rằng, sức chịu đựng của mỗi người đều có hạn. Giá như anh hiểu rằng, hạnh phúc không phải chỉ là giang tay đón nhận, mà còn phải là cho đi…
Tháng trước, chúng ta đã có một cuộc tranh cãi nảy lửa, nguyên nhân là bởi tính ham vui của anh. Vì tự ái, vì tính sĩ diện đàn ông mà anh vội vã ký ngay vào tờ đơn xin ly hôn em để trên bàn phấn. Anh ký mà chẳng nghĩ suy, chẳng hỏi một lời vì sao em làm thế. Anh đã không níu kéo, dù trong lòng cũng thấy có gì đó chếnh choáng, xót xa.
Đơn đã ký rồi, em cũng đã ôm con về nhà ngoại ở rồi, anh trở lại với cuộc sống độc thân. Tuần đầu tiên, rồi tuần thứ hai, anh vẫn thích thú với cuộc sống không vướng bận ấy, chẳng lo có ai hỏi han, căn vặn. Đi đâu, làm gì, dù muộn mấy cũng không còn ai gọi điện làm phiền.
Nhưng đến tuần thứ ba, khi những ngày sống hối hả ấy nhanh chóng qua đi, trong lòng anh chỉ còn cảm giác trống trải, vô nghĩa. Anh cảm thấy hụt hẫng khi mỗi sáng thức dậy, quờ tay sang bên cạnh mà không thấy em, anh nhớ những câu hỏi bi bô của con, nhớ những buổi tối cả gia đình mình quây quần, đầm ấm nơi phòng khách, anh đọc báo, em xem ti vi và các con chơi đùa…
Anh bắt đầu sống chậm lại. Và chính trong những khoảng lặng ấy, anh đã giật mình. Dường như trước nay anh chưa từng bao giờ dừng lại, để nhìn lại, để suy xét về những việc mình đã làm thì phải. Anh ngỡ ngàng nhận ra mình đã không hiểu nhiều về em, dù yêu em rất nhiều. Em vui hay buồn, em muốn gì, cần gì, thậm chí ngay cả việc em hay mặc bộ quần áo nào, em hay ăn món gì, ghét thứ gì…, hầu như anh cũng không hề biết, nói đúng hơn là anh không để ý đến.
Từ khi lấy nhau, anh đã quên đi rằng, em cũng chỉ là một người phụ nữ, dù mạnh mẽ, kiên cường đến mấy cũng vẫn mong chồng là chỗ dựa cho cuộc đời mình. Nhưng bao năm tháng qua anh đã thờ ơ bước qua vợ mình như một thói quen.
Cái cô đơn hàng ngày làm anh chợt nhận ra rằng, hình như mình chỉ biết nhận, mà chưa hề cho đi điều gì cả. Chính anh đã tự làm nguội lạnh mái ấm của chúng mình. Không phải anh không yêu quý gia đình, nhưng hình như anh đã quá coi nhẹ những điều anh cho là vụn vặt trong cuộc sống gia đình nào cũng có. Anh cứ nghĩ, hàng tháng đưa tiền về cho vợ nuôi con đã là xong bổn phận. Anh chưa từng hỏi em xem số tiền đó thiếu đủ thế nào, cũng như không để tâm xem em chi tiêu ra sao.
Giá như anh biết dừng lại để lắng nghe, để nhìn, để thấu hiểu thì rất có thể em đã không ra đi. Đơn đã ký rồi, em cũng đã dọn đi rồi nhưng có cách nào để hàn gắn mọi thứ được không em?
Go-trendy.com – Bao năm qua anh vẫn vậy. Vẫn âm thầm bên em không nói một lời. Anh để mặc cho con tim em thổn thức, mặc cho nước mắt em rơi. Em mệt mỏi lắm rồi. Em không còn sức chờ đợi, không còn bên anh được nữa vì hi vọng nơi anh ngày càng mong manh.
Em đã nói với anh rất nhiều lần rằng em sẽ chờ đợi anh vậy mà anh lại làm ngơ không quan tâm đến lời em nói. Nhưng anh cũng không từ chối, cũng không nói cho em biết rằng, anh không cần em, không yêu em, không quan tâm em.
Anh vẫn âm thầm dõi theo em, vẫn cho em niềm tin và hi vọng vào một tình yêu vĩnh cửu.
Anh còn nhớ không, cái ngày em còn đợi anh nơi kí túc xá, anh ân cần đến bên em, chăm sóc và lo toan cho em những lúc em ốm. Rồi anh gieo vào em tất cả những niềm hi vọng rầng anh đang thích em. Một cô sinh viên mới chập chững bước vào đời, chưa biết đến tình yêu, chưa biết đến một sự chia sẻ ngọt bùi của người khác giới vậy mà anh lại đến. Anh đến đúng lúc em đang rất cần anh.
Có thể em đã từng mơ có một người bầu bạn, mơ một bờ vai cho em nương tựa nhưng em đã không thể nghĩ, anh lại đến nhanh như vậ . Ông trời khéo chiều lòng người vì mang anh đến bên em nhưng ông lại không để em sống trong tình yêu có anh.
Anh còn nhớ không có lần em nói em buồn lắm, em muốn đi chơi và anh đã lặn lội đường xa dù trời đang mưa để chở em đi chơi chỉ đơn giản vì em có sở thích dở hơi, thích đi dưới mưa. Đôi lúc em bắt gặp ánh mắt anh ngượng ngùng nhìn trộm anh rồi sự bức tức trên khuôn mặt anh khi có ai đó khen em xinh xắn và khi có ai đó trêu ghẹo em. Đó có phải là tình yêu không anh? Với anh chắc là không nhỉ nhưng anh lại vô tình để cho đứa con gái si mê anh như em bắt gặp cử chỉ ấy và em đã yêu anh nhiều hơn tất cả.
Em đã cho phép mình hơn một lần ngộ nhận tình yêu của anh. Em quan tâm anh, hỏi han anh và mong anh cùng em đi chơi biết bao. Đã bao nhiêu lần em nhắn nhủ anh tình cảm ấy nhưng anh lại làm ngơ coi như không biết. Anh vẫn lặng thầm đi bên em.
Tình yêu trong em không thể kìm nén được nữa, em đã trở nên mạnh dạn hơn khi biết yêu anh. Ngày sinh nhật em, anh đến dịu dàng và ấm áp. Anh ngỡ tưởng bạn bè em đông đúc nhưng em lại không bảo ai, chỉ có mình anh. Em và anh ngồi trong ánh nến lung linh, huyền ảo, một chiếc bánh gato và những cây nến. Hai con người nhìn nhau. Em chủ động. Em cầm tay anh và nói rằng, em đã yêu anh, yêu anh từ rất lâu rồi.
Thật là một trò lố bịch đúng không anh khi một đứa con gái như em lại làm việc đó. Lẽ ra người đó phải là anh, nhất định phải là anh nhưng em lại không thể chờ đợi lâu hơn nữa. Anh không bao giờ cho em câu trả lời, anh luôn hờ hững và trốn tránh mọi ánh mắt của em. Em biết mình không nên hi vọng vào tình yêu nơi anh nhưng con tim em không điều khiển được điều đó. Em đã yêu anh rất nhiều.
Hôm đó, anh không nói gì. Em biết anh ngượng ngùng trước bao người xung quanh. Anh nói rất quý em nhưng tình cảm chư đủ lớn để trở thành tình yêu. Em tình nguyện đợi anh, đợi đến khi nào cũng được, khi anh chuyển ý và yêu em. Em biết, em chân thành, em yêu anh. Chỉ thế thôi cũng đủ em tin vào mình, vào anh.
Nhưng bao năm qua anh vẫn vậy. Vẫn âm thầm bên em không nói một lời. Anh để mặc cho con tim thổn thức, mặc cho nước mắt em rơi. Em mệt mỏi lắm rồi. Em không còn sức chờ đợi, không còn bên anh được nữa vì hi vọng nơi anh ngày càng mong manh.
Go-trendy.com – Đôi khi không cần phải nói 3 tiếng “Anh yêu em” mà bạn vẫn có thể làm cô ấy vui!
Phụ nữ luôn muốn nghe 3 tiếng “Anh yêu em”, song đôi khi một vài hành động khác của bạn lại khiến nàng vui và hạnh phúc hơn cả 3 tiếng ấy.
Dưới đây là gợi ý dành cho bạn:
- Gửi tặng cô ấy một lẵng hoa hồng thật đẹp qua đường bưu điện kèm lời chúc lãng mạn.
- Một nụ hôn lên trán chúc nàng ngủ ngon khi chia tay.
- Gửi tin nhắn cho nàng khi bắt đầu một ngày mới với nội dung: “Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy/Anh có thêm một ngày nữa để yêu em”.
- Tặng nàng những món quà thật bất ngờ mà không phải dịp hay ngày lễ gì.
- Nắm tay nàng thật chặt ở giữa phố đông, khi các bạn đi dạo, đi xem phim, đi qua đường hay bất cứ nơi nào hai người xuất hiện.
- Hôn nàng thật bất ngờ và nồng nàn, nếu có thể thì là một nụ hôn kiểu Pháp.
- Giới thiệu nàng với bạn bè với thái độ thật tự hào: “Đây là người yêu tớ!”.
- Ôm nàng thật chặt khi cô ấy khóc hay giận dỗi.
- Mua thuốc và đồ ăn cho nàng khi cô ấy ốm, chăm sóc nàng thật chu đáo khi nàng mệt mỏi.
- Đến ngay khi cô ấy có việc cần, cùng thái độ lo lắng đến phát hoảng vì sợ nàng bị làm sao.
Go-trendy.com – Đặt bạn đời lên trên hết, trước cả con cái hay công việc, chăn gối nồng nàn nhờ biết chia sẻ và thấu hiểu những mong ước thầm kín của nhau… là những điều đơn giản giúp duy trì hôn nhân hạnh phúc.
Dưới đây là những nguyên tắc được Askmen tổng kết lại để giúp bạn tạo dựng được một tổ ấm bền vững và tránh sự “đột nhập” của kẻ thứ ba:
- Bảo vệ tổ ấm của bạn khỏi những cơn “say nắng” bằng cách hạn chế những mối quan hệ quá thân mật với người khác giới. Thực tế, nhiều cặp đã tan vỡ vì một trong hai người hoặc cả hai tốn quá nhiều năng lượng vì những “nhân tố” bên ngoài.
- Phụ thuộc lẫn nhau là một phần cần thiết cho một cuộc hôn nhân thành công. Bạn và “nửa kia” phải cảm thấy luôn cần có nhau. Trong cuộc sống lứa đôi, sự cần nhau quan trọng hơn là sự riêng tư hay độc lập của mỗi người.
- Cuộc hôn nhân của bạn phải có những mục tiêu rõ ràng, thực tế và một kế hoạch cụ thể để đạt được những điều đó. Tất nhiên, kế hoạch cho công việc và những dự định tương lai cho gia đình có sự khác biệt rất lớn. Và cả hai bạn phải hiểu được mình mong đợi những điều gì khi lập gia đình.
- Yêu thích những công việc làm cùng nhau, và có sự phân công rõ ràng vai trò của mỗi người.
- Chấp nhận bạn đời xuất phát từ sự thấu hiểu và cảm thông chứ không phải vì bị áp đặt.
- Hôn nhân phải được đặt lên hàng đầu, trước cả con cái hay công việc của bạn và đừng quên mỗi ngày dành cho nhau những cử chỉ âu yếm, những lời hỏi han, chuyện trò, các buổi hẹn như thời còn yêu và những đêm nồng nàn như tuần trăng mật.
- Có đời sống tình dục hòa hợp, không phải nhờ những kỹ năng sex thành thục mà là từ sự chia sẻ những tâm tư sâu kín, thành thực nhất giữa hai người.
- Con cái góp một phần lớn vào hạnh phúc lứa đôi. Vì thế, bạn đừng quên chăm sóc lũ trẻ và khiến chúng là chất keo gắn vợ chồng gần nhau hơn.
- Mỗi cuộc hôn nhân đều phải trải qua nhiều giai đoạn, và bạn cần có những mong đợi thực tế cho mỗi giai đoạn đó.
- Quan hệ với gia đình hai bên cũng ảnh hưởng rất lớn đến mối quan hệ vợ chồng, nên bạn dù không thích, bạn cũng không nên chối bỏ hay chỉ trích người thân của “nửa kia”.
Go-trendy.com – Bạn nghĩ rằng nam giới là những kẻ thật thà và ngay thẳng? Vậy thì bạn đã nhầm! Sự thật khiến bạn sẽ rất bất ngờ và sốc!
Bạn được giới thiệu cho một anh chàng khá bảnh bao? Nói chuyện với chàng ta cũng khá thú vị. Anh ta tỏ ra khá ga lăng và lịch thiệp. Vậy nhưng, thực chất không hoàn toàn như vậy. Hãy cùng chúng tôi khám phá ra những sự thật đằng sau con người chàng.
1. Chào em, anh sẽ gọi lại cho em sau. Rất vui vì buổi gặp em tối hôm nay!
Thực chất là: Cứ ngồi mà đợi đi em nhé! Anh còn phải gặp gỡ các cô gái khác đã. Chừng nào không tìm được ai thú vị hơn em thì anh mới tìm lại em, còn nếu không thì đừng mơ! Chẳng có thằng đàn ông nào lại ngố đến mức hẹn gặp 1 người xong lại xác định luôn cả, ngoại trừ việc cô ta thật sự xinh đẹp và dễ thương, mà em thì lại không được như vậy.
2. Em không nhìn thấy status trên facebook của anh sao? Anh luôn cô đơn và tìm kiếm bạn gái phù hợp với mình mà mãi chẳng thấy!
Thực chất: Đúng là anh đang cô đơn thật em ạ! Nhưng chỉ là trong giai đoạn ngắn này khi bạn gái anh đi vắng mà thôi. Còn nếu có ý định lâu dài thì phải khác chứ. Chẳng lẽ em không nhận ra khi nào thì nam giới hứng thú thật sự và khi nào chỉ tìm đến em để giải khuây thôi sao?
3. Anh sẽ tôn trọng quyết định của em và không đòi hỏi em nữa
Thực chất: Cứ làm như mình cao giá lắm ấy, yêu 1,2 người rồi mà ở tuổi này vẫn tỏ ra mình “còn trinh” ư? Ít thằng đàn ông tin vào điều đó lắm em ạ! Tốt nhất là cứ thật thà và thoải mái đi, thế anh còn thích thú. Còn thích cao giá ư? Vậy thì cho em cao giá trong sự cô đơn đi nhé! Anh đây đi tìm những cô gái trẻ trung, ngon lành và thoải mái hơn nhiều.
4. Anh đang bận lắm!
“Anh đang bận với công việc, hàng tá thứ đang chờ đợi anh. Anh mà không nộp hồ sơ ngày mai thì sếp sẽ đuổi việc anh mất”.
Thực chất: Sao em tối dạ thế, nếu như muốn em thì dù bận đến mấy anh cũng thu xếp được thời gian, còn khi đã không muốn thì dù rảnh rỗi anh cũng chẳng muốn gặp em đâu. Chả lẽ em muốn anh phải nói thẳng vào mặt em là: Đừng làm phiền anh, anh không còn hứng thú với em nữa thì mới hiểu sao? Thế thì sẽ tội nghiệp và “ê” mặt em đấy!
5. Em hãy tự suy nghĩ và làm việc một mình đi, đừng cái gì cũng làm phiền anh như thế!
Thực chất: Anh đã chán ngấy việc suốt ngày phải làm hộ em mọi việc rồi và giờ thì sẽ không có chuyện ấy nữa đâu! Anh không phải là một thằng ngốc mà chưa lấy vợ đã để bị đè đầu cưỡi cổ như vậy. Còn nếu em không tự lực làm được một việc gì chắc chắn rằng em không phải là người vợ tốt trong tương lai và anh chẳng dại gì lại rước một người như vậy về nhà!
6. Hãy nghe anh nói, hãy tin lời anh!
“Em yêu, hãy cho anh một cơ hội nữa thôi, em phải tin anh chứ, anh là người yêu của em cơ mà! Anh yêu em như vậy còn gì!”
Thực chất: Biết ngay là nói những lời này cô ấy sẽ động lòng mà. Con gái là chúa dại dột. Nịnh cho vài câu là lại mềm lòng ngay. Chính xác thì, anh chẳng việc gì phải từ bỏ việc nhậu nhẹt hay tụ họp với đám bạn của mình cả. Chỉ có em phải từ bỏ việc càu nhàu đi mà thôi.
7. Anh đi gặp mấy người bạn cũ, họ có người yêu xinh thật đấy!
Thực chất: Anh thấy rất xấu hổ với bạn bè vì có cô người yêu như em. Em chẳng chịu làm cho mình đẹp lên gì cả. Nếu cứ tình hình anh không dám dẫn em đi giới thiệu với bạn bè như thé này thì chắc chắn anh cũng không dám yêu em nữa. Đến mức độ này mà vẫn không hiểu hay sao?
8. Cô ấy nhắn tin cho anh trước, anh trả lời xã giao ấy mà!
Thực chất: Anh rất thích thỉnh thoảng có những tin nhắn để “đổi gió” như vậy. Nói chuyện với mấy cô bé trẻ trung thật vui vẻ. Và anh đang có cảm tình với cô ấy đấy, nhưng tất nhiên là mọi chuyện chưa thể nhanh đến thế được. Nên nếu em không bỏ cái tính hay càu nhàu và giận dỗi của mình đi thì em sẽ trở thành người mà anh trả lời “xã giao” đấy!
9. Không khí ở đây ngột ngạt quá, anh muốn về sớm
Thực chất: Ở bên em thật chán, nhất là khi em từ chối những ý muốn của anh. Thà về nhà lên mạng vào chat room có khi còn thú vị hơn. À, có khi mình nên về hỏi thăm lại mấy cô bạn gái cũ vì lâu ngày không gặp, hôm trước nghe mấy đứa bạn cũ kể rằng có người hỏi thăm mình. Và chả ai dại dột từ bỏ những cơ hội như vậy cả!
10. Anh sẽ nhớ em rất nhiều. Anh sẽ trở thành người bạn tốt của em. Khi nào có việc gì cần thì hãy gọi anh.
Thực chất: May quá vì bỏ được em rồi, giờ có thời gian tự do để tha hồ đi tán những em mới mẻ khác. Còn lời hứa này ư? Có mất gì đâu một lời nói! Cho đỡ phải nghe những lời khóc lóc và than vãn nhiều. Với lại, biết đâu khi chưa tìm ra được em người yêu mới thì thỉnh thoảng buồn buồn vẫn có thể quay lại “vui vẻ” một tí với nhau chứ! Còn trở thành bạn tốt ư? Ok – nhưng đừng hy vọng anh sẽ giúp đỡ việc gì ngoại trừ việc khi anh đang cần em để thỏa mãn một số thứ nhé!
Go-trendy.com – Nghe một “lô” những lời vợ dè bỉu mình nào ngốc, nào trình độ thua kém, nào thiếu chất đàn ông, nào không biết kiếm tiền, anh Phương tái cả mặt.
Cách đây hơn chục năm, khi hai người cưới nhau, chính chị Duyên đã nói rằng tiền làm ra bao nhiêu cho đủ, quan trọng là vợ chồng hiểu nhau. Mới đó chưa xa, lòng vợ đã thay đổi, đã chê chồng không tiếc lời. Cái dạo đứa con trai đầu lòng ra đời, anh Phương muốn đi nước ngoài 3 năm theo dự án của công ty thì chị Duyên giãy nảy lên, thề dù có sống chết thế nào thì vợ chồng cũng không được “đôi ngả”. Thế là cơ hội chồng tiến thân lập nghiệp đành “phá sản”.
Sau đó, anh Phương cũng từng đề bạt ý kiến với vợ là bỏ công ty nhà nước để ra làm tư nhân. Nhưng chị Duyên lại ái ngại, sợ chồng kiếm tiền rồi sinh ra thói hư tật xấu. Nhất là chị còn nghe cánh đồng nghiệp “đánh võ mồm” là thời nay cứ phải giữ chồng ở nhà cho chắc, không kiểm soát được thì có mà mất như chơi. Thế là chị khóc lóc, nằm ốm mấy ngày để làm nguội quyết định thay đổi môi trường làm việc của chồng. Vậy mà lúc này đùng một phát bị vợ “dìm” xuống với những lời chê “rẻ như bèo” mà anh Phương ngớ người ra.
Còn bản thân chị Duyên, tha hồ đi học bằng nọ bằng kia, rồi đi nước ngoài học khóa đào tạo nửa năm nữa. Lúc nào chị cũng nói là chồng chỉ cần làm đủ ăn, không rượu chè be bét, không gái gú là tốt lắm rồi. Anh Phương trở nên nhu nhược, mộng mị trong mắt vợ từ khi nào chính anh cũng không biết.
Thanh (Trương Định, Hoàng Mai, Hà Nội) là một người phụ nữ khá năng động và được đánh giá cao trong công việc. Trên cơ quan thì thế, nhưng về nhà, chồng cô lại khá khắt khe, chuyện gì cũng bắt bẻ được. Thấy chồng nói nhiều như đàn bà, Thanh cứ than ngắn thở dài vì mệt mỏi. Thấy vợ ăn mặc đẹp, anh Thức cũng ngứa mắt và cho là nếu vợ cứ tung tẩy bên ngoài thế này rồi có ngày cho nhà chồng sáng mắt vì… giai!
Đang ở độ tuổi kiếm tiền và muốn thể hiện mình, được học hành tử tế, tốt nghiệp bằng thạc sỹ loại ưu, công việc đang ổn định với mức thu nhập cao, vậy mà lại “vấp váp” bởi lối suy nghĩ eo hẹp, ích kỷ của chồng nên Thanh rất ấm ức.
Theo quan điểm của Thanh thì làm gì có cái chuyện nghỉ làm ở nhà để hầu hạ nhà chồng như con ở? Thế là mối bất hòa càng lớn lên từng ngày. Cô vẫn đi làm, nhưng thấy khó chịu khi bị chồng xét nét, chỉ trích là “có giỏi cũng chẳng bằng khéo léo thu vén gia đình”. Anh Duy còn thẳng thừng bày tỏ quan điểm: “Nhà này không cần vợ kiếm tiền giỏi”.
Thanh tự thấy mình đang ở độ tuổi sung sức nhất, mới 28 tuổi, với đồng lương đáng mơ ước, lại được thể hiện mình. Trong khi đó, chồng cứ lui về phía sau bởi đã được bố mẹ dành cho cái “xuất” làm ông chủ mấy khách sạn. Cô thấy tình cảm dành cho chồng hao mòn dần.
Diễm (Cầu Giấy, Hà Nội) là một kiến trúc sư, mới 32 tuổi nhưng đã cô có tiếng tăm trong ngành. Được đi nhiều, giao tiếp rộng, làm việc với toàn những người đàn ông tài hoa, thông minh, tự nhiên trong lòng Diễm xuất hiện ý nghĩ “chồng chẳng là cái đếch gì”, đã không bằng ai lại còn không chịu cầu tiến, lúc nào cũng “rề rề” với đồng lương phải nói là “xách dép” cho vợ.
Người vợ trí thức này còn “khủng hoảng” vì chồng khi chồng cứ gò ép, không muốn vợ “bay nhảy” rồi bỏ bê gia đình, cơm nước. Vốn đã bất mãn với sự chậm chạp trong sự nghiệp của chồng, đến lúc này lại còn bị chồng “o bế” trong khuôn khổ gia đình nên tình cảm Diễm dành cho chồng cứ nhạt thếch.
Gặp được một người đàn ông hào hoa, phong độ, mới đi tu nghiệp bên nước ngoài về lại chưa vợ, Diễm “cảm” ngay. Chẳng bao lâu sau Diễm đòi ly hôn.
Hôn nhân “xiêu” vì… người ngoài!
Một điều dễ nhận thấy là do độc lập về kinh tế, thành đạt trong công việc, lại thường xuyên gặp gỡ những đối tác giỏi giang nên nhiều chị em “khủng hoảng” trước sự chậm tiến của chồng. Tất nhiên, những bữa cơm gia đình vì thế đôi khi đã không còn sức hấp dẫn đối với vợ, tình cảm cứ từ từ rạn nứt.
Nếu như bằng cấp và thu nhập của chồng thua xa vợ thì có trường hợp vợ chê chồng là điều không tránh khỏi. Có thể chính là người vợ thấy nhàm chán cuộc sống hiện tại, thất vọng về chồng nên tự túc đòi ly hôn. Có thể do bị tổn thương và cũng muốn chứng tỏ mình nên khi bị vợ chê, chồng lại đi tìm niềm vui mới để chứng tỏ với vợ rằng mình vẫn còn sức hấp dẫn, tự giải tỏa căng thẳng gia đình bằng một người thứ 3.
Như trường hợp anh Phương, sau khi bị vợ “dằn mặt” những cái kém, tự nhiên anh trở nên vô tích sự trong mắt vợ nên đã có cách suy nghĩ cực đoan, phó mặc. Sau đó anh tìm đến rượu để giải sầu. Rồi con đường đến ngoại tình với anh thật ngắn biết bao khi có cô gái tuy không đẹp, không giỏi bằng vợ ở nhà nhưng lại tôn trọng anh, nói vào tai anh những lời ngọt ngào, khác hẳn những lời chan chát của vợ. Anh bắt đầu “xiêu” và có lỗi với vợ. Đó cũng là lúc anh muốn cho vợ thấy rằng anh không “rẻ” một chút nào.
Go-trendy.com – Chị chồng mình tốt tính không kể hết, ai nhìn vào cũng khen mình có bà cô thật tuyệt vời. Nhưng, chỉ tội, chị ấy có tính… ăn cắp vặt.
Chị chồng của mình 33 tuổi, chưa chồng, tính tình phóng khoáng. Chị ấy có rất nhiều ưu điểm: hiền, hiền lắm, yêu cháu, thương em, nhường nhịn em trai, rất thảo với em dâu – là mình. Nói chung tính tốt kể không hết, bạn bè nhìn vào ai cũng nói mình có bà cô quá tuyệt vời.
Nhưng…. chị ấy có tính ăn cắp vặt.
Chuyện này ko phải xảy ra một, hai lần mà là rất nhiều lần. Những đồ mình hay mất nhất là mỹ phẩm, toàn mỹ phẩm mua nước ngoài về. Mỗi lần mất đồ, mình tìm trong túi của chị ấy đều thấy. Mình rất bực mình, và nghĩ sẽ nói thẳng cho chị ấy biết nhưng khi chị về, nhìn thấy chị cười tươi hiền lành, cơn tức giận của mình tan biến. Mình lại ngậm bồ hòn làm ngọt và nghĩ thôi thì người trong gia đình cả, đi đâu mà thiệt.
Rồi thì vòng, trang sức, mình đã giấu thật kĩ nhưng mà hình như mỗi lần mình đi công tác xa vài ngày là về y như rằng mất. Hình như chị ấy có tính thích lục lọi đồ của người khác. Rồi thì quần áo, chị ấy nhiều quần áo đẹp lắm, mà sao chị rất thích mặc đồ của em dâu và cứ tự nhiên vào lấy mặc.
Cách đây 2 năm mình bị mất một chiếc nhẫn vàng giá trị lớn, cả nhà hùa vào tìm giùm mà không thấy, rốt cục cả nhà nghi cho bà giúp việc, nhưng vì không bắt được quả tang nên đành bỏ qua. Riêng mình, mình nghi chị chồng lấy, vì mình quá hiểu tính chị rồi, nhưng cũng vì không có bằng chứng nên im lặng.
Tuy nhiên mình thi thoảng vẫn hay lục đồ của chị ấy, chỉ là để tìm lại đồ của mình thôi. Mình đành phải tự cho phép mình làm như vậy, vì có hỏi chị ấy thì cũng bằng thừa. Cho đến hôm nay, mình thấy cái bóp đựng tiền xu của chị ấy (cái bóp này cũng là của mình, nhưng chị ấy tự nhiên lấy sử dụng), mình bèn lục và y như rằng, mình tìm thấy cái nhẫn bị mất cách đây 2 năm. Và không chỉ có nó đâu nhé, còn có cả sợi lắc chân vàng mà mình cũng bị mất mà không dám nghĩ cho chị ấy lấy, chỉ nghĩ rằng mình đeo mà bị rơi.
Mình mách chồng. Chồng nhìn trân trân cái nhẫn, mình hỏi: “Anh xem nó có đúng là cái của em không hay là cái khác?” và kết quả là bây giờ vợ chồng giận nhau, vì chồng mình bảo: “Đừng có hỏi đểu như vậy”.
Mọi người nghĩ giúp mình xem, có phải vì mình không kiên quyết trắng đen ngay từ đầu, để đến bây giờ phải xem như đó là chuyện thường ngày? Mình là người rất kĩ tính, không thích mặc chung đồ người khác, rât quý những món đồ của mình. Nhưng chẳng lẽ cứ mỗi lần phát hiện ra món đồ mình mất nằm trong túi của chị chồng, mình lại làm lớn chuyện sao? Nếu thế thì ngày nào nhà mình cũng có chuyện mất. Hơn nữa, như mình đã nói, chị chồng rất dễ thương, hiền lành, chỉ tội mỗi cái tính hay ăn cắp vặt nên mình rất khó xử.
Phát hiện ra cái nhẫn mình mất cách đây 2 năm là do chị chồng lấy, mình nghĩ là sẽ phải nói. Nhưng nói thế nào đây cho gia đình yên ấm, cho chị chồng không phải ngại? Mong mọi người cho mình lời khuyên để cải thiện tình hình này.
Go-trendy.com – Tôi vừa nhận được thiệp mời của ông cách đây 2 phút. Thế là tôi sắp toi vài lít, còn ông sắp toi cả cuộc đời…
Gửi ông!
Giờ này tôi có khuyên nhủ chắc cũng không nhằm nhò gì, bởi khi ông trao nhẫn cưới cho vợ ông cũng có nghĩa là vợ ông đã xỏ nhẫn cưới vào… mũi ông (Đấy, chúng ta luôn thua từ khi trọng tài thổi còi bắt đầu hiệp đấu).
Chỗ bạn bè, tôi muốn ông chuẩn bị tinh thần để hiểu hai từ khác âm nhưng đồng nghĩa: “lấy vợ” và “đi tù”.
Mụ vợ tôi (thư này dành riêng cho ông nên tôi gọi như vậy, nếu mụ ấy biết thì tôi từ án treo chuyển vào trại, từ 6 tháng chuyển sang chung thân, từ chung thân đến tử hình… mong ông giữ mồm, giữ miệng cho), mụ vợ ông và các mụ vợ trên đời tuy không cùng cha, cùng mẹ nhưng đều giống nhau bởi dòng máu chiếm hữu lúc nào cũng chảy rần rật.
Mụ ấy đổ đồng tình yêu và sự chiếm hữu. Cái thân xác này, mụ chiếm hữu đã đành, nhưng cái khoảng thời gian bé tí tẹo vênh ra vào giữa giờ ăn trưa cũng bị mụ kiểm soát chặt chẽ. Giờ trưa nghỉ ngơi tí chút, Yahoo Messenger phải vàng khè, thi thoảng mụ xì-pam một cái. Không thấy thì mụ gọi điện thoại, gọi bàn, di động, không được thì mụ gọi cho đồng nghiệp. Ông có tin không, 8 năm nay, chưa bao giờ tôi thoát khỏi tầm mắt mụ. Mụ gọi thế là yêu, là quan tâm, lo lắng…
Mỗi lần thông báo đi công tác là tôi phải lấy tinh thần, mở miệng như người có lỗi và y rằng mặt mụ dài như cái bơm. Mụ buồn vì không có chồng trong 2,3 ngày, còn tôi như mở cờ trong bụng vì không “bị” yêu thương, lo lắng ít nhất trong 48 giờ.
Mụ thuê ô-sin để trông con, còn mụ rảnh rang để… trông tôi.
Năm thì mười hoạ mụ mới cấp cho cái “quota” được đi bù khú với đám bạn… 10 năm không gặp. Mà đám bạn đó, ai, ở đâu, làm gì, điện thoại bao nhiêu… mụ đều lưu trong bộ nhớ phi thường mà đôi khi tôi nghĩ người trần không mấy ai có. Và suốt cái buổi nhậu hiếm hoi ấy mụ cứ réo rắt gọi. Nghe ồn ào thì mụ hỏi: “Tại sao ồn thế, có phải nhậu xong rồi rậm rật đi karaoke bàn tay vàng?”, im lặng thì mụ dán tai vào, rít lên: “Tại sao yên tĩnh, có phải rửng mỡ mò vào nhà nghỉ?”. Nếu đêm đó tôi mà về muộn thì quả là thảm kịch. Biết mình có lỗi, tôi rón rén bước vào nhà, vén màn thất kinh khi thấy mụ tóc tai dựng đứng, mắt thâm quầng, ngồi nhìn trừng trừng lên trần nhà (sau này tôi mới biết mụ quả là cao tay, mụ vẫn ngủ, ngáy ngon lành, nhưng khi nghe tiếng kẹt cửa, mụ ngồi phắt dậy, xõa cho tóc tai dựng ngược, quệt tí phấn mắt màu chì vào quanh mắt, rồi ngồi chờ chồng như thể từ kiếp trước). Cho dù, có mệt rã rời vì bia rượu, tôi vẫn cố gắng trả đủ bài vì đó là phép thử của mụ. Vậy mà sáng sau, chưa kịp hồi sức, đã nghe thấy tiếng mụ cha chả, xoong nồi xủng xoảng, mụ quát chó, chửi mèo, đánh con chí chóe…
Và tôi, cố lết tấm thân xác bèo nhèo – 8 năm trước còn lịch lãm, hào hoa nhất lớp (ông biết mà) – dắt xe ra khỏi cửa, đứa lớn ngồi sau, đứa bé ngồi trước (mà vẫn thò tay cấu nhau), khăn bịt mặt, nón trùm đầu, sữa, cặp sách… lôi thôi như dân tị nạn.
Than ôi, làm người đã khổ, làm chồng còn khổ hơn gấp bội!
Đôi khi (nhất là khi tôi nộp cho mụ một cục tiền), mụ cũng nới chút đỉnh cho tôi “thở”, nhưng cũng chỉ là “thở hắt”, nhất quyết không cho “thở dài”.
Về nhà, nếu tắt điện thoại thì mụ tra: “Sợ em nào gọi hay sao mà tắt”, nhưng cứ có điện thoại gọi đến là tôi giật mình thon thót. Không nghe cũng chết mà nghe thì con người mất hết văn minh, lịch sự. Tôi phải nói thật to, càng ông ổng càng tốt, càng thô bạo (mày, tao, ông, tôi) càng tốt, đi lại thật hoành tráng, vung chân, vung tay dù có khi đầu dây bên kia chỉ hỏi mỗi câu: tài liệu để đâu? Nếu tôi nói nhỏ thì mụ sẽ cho là có vấn đề, mụ sẽ khảo, sẽ tra cả đêm cho ra vấn đề… vì sao nói nhỏ.
Thực ra mụ (và các mụ) lo hơi thừa, thân thủ phi phàm như các mụ thì tôi (và chúng ta) là vỏ quýt chứ có là vỏ dừa mụ đâm cũng thủng.
Ông có biết, khi về nhà bộ mặt của lũ chúng ta phải thế nào các mụ mới hài lòng không? Câu hỏi không bao giờ có đáp án, bởi:
Nếu ông cáu gắt: Mụ cho là ông có bồ ruồng rẫy vợ con.
Ông vui vẻ: Mụ cho là ông có bồ nên phởn phơ, hứng chí.
Ông chu đáo: Mụ cho là ông có bồ nên thấy cắn rứt, hối hận.
Nói chung, trong mắt các mụ vợ tự cho mình là Sơ-lốc Hôm, kiểu gì ông cũng “phải” có bồ.
Mụ xấu cũng bảo tại chồng, già cũng bảo tại chồng (thời gian mụ dành để quản thúc đâu có chịu vào sa-lông làm đẹp bao giờ). Tuần rồi, xem chung kết hoa hậu, tôi toàn nhìn… ngón chân cái, thi thoảng mới dám liếc trộm mấy em. Triết lý cơm-phở luôn đóng đinh trong đầu mụ, mà mụ đâu có biết cơm có thể ăn cơm nguội hoặc chiên, chứ phở có ai ăn nguội hay chiên bao giờ. Cơm dù không ngon nhưng ngày nào người ta cũng có thể ăn, còn phở thì ai có thể xơi triền miên.
Nói chung, lấy vợ là đi tù, đó là chân lý (dù rằng ông vẫn một lòng yêu quản giáo). Ông cứ chuẩn bị tinh thần đi, cái gia đình lý tưởng mà ông mơ ước rồi sẽ thành cái cối xay 1 chức năng, xay hết mọi ước mơ trai trẻ thành món sinh tố bèo nhèo.
Hôm nay, tôi có hẳn 1h tự do, dĩ nhiên tôi phải nói dối mụ, phải huy động bạn đồng nghiệp, phải lạy lục em lễ tân để lỡ mụ có kiểm tra. Nhưng tôi mất 25 phút viết thư cho ông, còn 35 phút nữa tôi phải đi lai rai cốc bia với bạn bè trước khi… chui về lồng.
Giờ này năm sau, nếu ông quá bức xúc, cứ đến tôi, tôi chỉ cho ông cách khởi nghĩa mà không bị dìm vào bể máu.
Tôi đi đây. Không, tôi bắt đầu khởi nghĩa đây. Cũng phải chọn quán bia gần gần, vì còn cái đồng hồ công tơ mét nữa chứ…
Go-trendy.com – Làm PR cho một ngân hàng lớn ở Hà Nội, xinh đẹp, con nhà tử tế, nhưng Lan mãi chưa lấy được chồng. Cứ nhìn mấy cô bạn thân lấy chồng xong cứ thấy ngan ngán.
Chồng đẹp trai không thích
Hồi trước, cả nhóm Lan cứ ghen tị với chồng Hạnh bây giờ. Con gái yêu bằng cả mắt, cả tai đấy chứ. Anh chàng cao 1m75, phong độ, dáng người dong dỏng, không bị bụng phệ, râu quai nón rất đàn ông. Ngoại hình đã ổn, nghề nghiệp cũng ôn luôn. Giảng viên ĐH Giao thông cơ mà. Chưa kể có cái răng khểnh rất là duyên. Hạnh yêu anh cũng chỉ vì sau này muốn con được xinh như bố cháu.
Lấy nhau xong, chẳng thấy Hạnh kêu sướng mà chỉ thấy lo khổ. Chồng đẹp trai cũng nhiều học sinh dòm ngó. Suốt ngày nhắn tin, chat chit khen thầy đẹp trai, hẹn thầy café, có khi chỉ trà đá. Không muốn mang tiếng ngăn cản chồng, nhưng Hạnh cũng phiền lắm khi thấy chồng choanh choách trả lời tin nhắn điện thoại, cười với người nọ, người kia một cái.
Đã thế, ở nhà, vì đẹp trai, lo hỏng da mà chồng Hạnh cũng dùng mỹ phẩm. Điều này sau khi lấy nhau Hạnh mới biết. Rồi không bao giờ động tay động chân vào việc nhà. Mẹ chăm sóc cho anh từng ly từng tí, như thể con trai chưa lấy vợ. Một lần chồng ốm, mẹ chồng cứ bắt cô phải bẻ nhỏ thuốc rồi mới đưa cho chồng uống, sợ nuốt không trôi.
Chưa kể từ khi có con xong, Hạnh cứ nghe lời ra tán vào: “Cái thằng đẹp trai thế mà lấy vợ thế đấy. Không biết sau này con thì giống ai. May được như bố, chứ như mẹ thì…”. So với con gái, Hạnh cũng có xấu tí nào. Nhưng so với chồng thì… Lan cứ ngẫm thế mà tặc lưỡi: “Lấy chồng đẹp trai, tài giỏi, có sướng tí nào. Thà cứ lấy chồng xấu lại ngon”.
Chồng xấu cũng chẳng sướng
Đấy, cứ như chồng Phương, giám đốc công ty cổ phần xây dựng, xấu trai một tí nhưng kiếm tiền cực siêu. Lan cứ nhớ từ hồi ĐH, chưa có xe máy mà đi, cả bọn đã lác mắt khi người yêu đến đón Phương bằng ô tô.
Chả gì, một đứa xinh đẹp, cá tính, học giỏi như Phương gật đầu chấp nhận ngay. Ngày cưới, không ít người vỡ lẽ vì chú rể sinh năm 1969, cô dâu sinh năm 83. Tuổi tác không thành vấn đề. Nhưng chú rể vừa già, vừa nhỏ người, răng mái hiên chìa ra. Cả nhóm cứ so sánh như thằng gù nhà thờ Đức Bà cạnh nàng Exp xinh đẹp.
Yêu thì cũng yêu, nhưng đôi khi tính khí hai vợ chồng không hợp nhau. Phương thích ăn pizza, mỳ Ý, chồng cô lại chỉ thích bún đậu mắm tôm. Cô thích nghe hòa nhạc ở nhà hát lớn, chồng chỉ thích ở nhà xem phim chưởng oánh nhau là khoái. Hồi yêu nhau, ý Phương là nhất. Chứ bây giờ ý chồng mới là ý Chúa.
Hình thức xấu đẹp đã đành. Chứ ai dè, sau khi cưới xong một thời gian, chồng Phương đi công trình nhiều, sinh ra tính trăng hoa. Thỉnh thoảng, quẳng một cục tiền cho vợ là xong.
Nhiều lúc ngẫm nghĩ lại, Phương không khỏi ngậm ngùi: “Thực ra hồi trước chồng mình làm xây dựng, cũng từ tay trắng đi lên, ít bằng cấp. Nghe con em chồng kể, anh ấy quyết tâm cưa được chị, cô sinh viên ĐH Kiến Trúc để được sang với bạn bè”.
Viết notes lên facebook, Lan băn khoăn mãi: “Lấy chồng xấu – đẹp đều không được. Thôi cứ bình bình. Thời nay chọn chồng như đi mua đồ Tàu, chẳng biết thế nào mà lường. May thì được hàng tốt, không thì cứ cũng ẩm ương.
Thôi, cứ chọn bừa có khi lại hay. Phải duyên phải số nó vồ lấy nhau”.

Recent Comments