Archive for the Category ◊ kinh tế ◊

Author: ruoitrau
• Monday, May 25th, 2009

TTCT – “Kuk-nê-san” là cụm từ rất dễ thấy khi đi mua hàng ở Hàn Quốc. Gốc Hán của nó là “quốc nội sản”, còn dịch ra tiếng Việt đơn giản là “hàng nội”. Đó có lẽ là một trong những cụm từ gợi lòng tự hào, tình cảm dân tộc rõ nét nhất đối với người Hàn Quốc.

Từ hàng điện tử, quần áo, giày dép, đồ dùng gia đình đến thực phẩm, người Hàn thường tự hào trưng biển “kuk-nê-san” như khẳng định chất lượng và sự tin cậy để hấp dẫn khách hàng. Người mua sẽ rất dễ dàng mở ví để trả cho một món hàng nội dù nó đắt hơn hàng nhập khẩu nhiều lần.

Thịt bò là một ví dụ điển hình của hiện tượng này. Giá thịt bò nội thường đắt hơn từ ba đến vài chục lần so với thịt bò nhập ngoại. Nhưng khách mua vẫn nườm nượp xếp hàng, nhất là vào các dịp lễ, tết khi người ta cần hàng sang để làm quà biếu.

Họ giải thích rằng thịt bò nội mềm, bổ, ăn ngọt và có hương vị đặc biệt. Người Hàn nuôi bò rất tốn công sức và thời gian vì họ chăn thả và còn cho bò ăn những thứ bổ dưỡng như sâm tươi… Thịt bò ngoại do được nuôi công nghiệp, dùng chất tăng trọng lại bảo quản lâu ngày nên không thể sánh bằng. Thêm nữa, nạn bò điên đã làm thịt bò nhập mất thêm điểm về sự an toàn, vệ sinh thực phẩm.
more…

Category: kinh tế, xã hội  | Tags:  | Leave a Comment
Author: ruoitrau
• Wednesday, March 18th, 2009

TTO – Chuyện thật như đùa này xảy ra ở nhiều vùng nông thôn tỉnh Phú Yên. Nhiều người dân đang khóc dở, mếu dở khi trồng cà dĩa nhưng khi thu hoạch thì không biết là trái cà gì.

Bà Cao Thị Mận (thôn Xuân Mỹ, xã Hòa Mỹ Đông, huyện Tây Hòa) cho biết, đã mua và sử dụng 150 bao giống cà dĩa nhãn hiệu Chánh Nông, loại 1gram/bao, tại đại lý Út Điền (phường 1, TP Tuy Hòa) để trồng trên diện tích 1ha.

Nhưng vào thời điểm này, đúng kỳ thu hoạch trái, cà chỉ bé tẹo và không giống với trái cà dĩa mà bà thường trồng. Nhiều hộ nông dân ở vùng rau Ngọc Lãng (xã Bình Ngọc TP Tuy Hòa) cũng phản ánh như trên.

Ông Huỳnh Văn Điền, chủ đại lý  Út Điền, độc quyền phân phối giống của Chánh Nông tại Phú Yên, xác nhận đúng là có sự cố trên. Theo ông Điền, cà mà bà Mận và nhiều nông dân Phú Yên đang thu hoạch là… cà giòn chứ không phải cà dĩa. Trong quá trình đóng gói bao bì, Chánh Nông đã nhầm hai giống cà này với nhau.

XUÂN HIẾU

Category: kinh tế  | Leave a Comment
Author: ruoitrau
• Friday, December 26th, 2008

Việt Nam đã bị bỏ lại quá xa bởi các nước khác trong khu vực, cho dù đã đạt được thành tựu tăng trưởng kinh tế cao trong một thời gian dài.

Báo cáo phát triển Việt Nam 2009 của ngân hàng Thế giới nhận xét, Việt Nam tụt hậu về kinh tế tới 51 năm so với Indonesia, 95 năm so với Thái Lan và 158 năm so với Singapore.

Các chuyên gia của ngân hàng Thế giới đưa ra bảng xếp hạng này căn cứ vào hai tiêu chí.

Thứ nhất, thu nhập bình quân đầu người trong năm 2007 của Việt Nam là 836 USD so với 1.918 USD của Indonesia, 3.850 USD của Thái Lan, và 35.163 USD của Singapore.

Thứ hai, tốc độ tăng trưởng thu nhập trên đầu người tính theo giá cố định trong giai đoạn 2001 – 2007 ở bốn nước theo thứ tự trên là 6,5%, 4,8%, 4,8% và 4,0% một năm.

“Những tính toán này hoàn toàn là giả thuyết,… nhưng cân nhắc các tốc độ này thì thực tế Việt Nam sẽ phải rất lâu mới theo kịp được”, các chuyên gia của ngân hàng Thế giới nhận định.
more…

Category: kinh tế  | 4 Comments
Author: ruoitrau
• Wednesday, December 03rd, 2008

TTO – Một quốc gia cho rằng lực lượng nhân công giá rẻ của mình là lợi thế cạnh tranh nghĩa là quốc gia đó đã chọn sự nghèo đói. Giáo sư Michael Porter đã nói như vậy tại hội thảo về Lợi thế cạnh tranh toàn cầu và Việt Nam ngày 1-12 tại TP.HCM.

Việt Nam là quốc gia duy nhất tổ chức hội thảo trong chuyến viếng thăm Đông Nam Á lần này của Giáo sư Michael Porter - Ảnh: PACE Institue

Việt Nam là quốc gia duy nhất tổ chức hội thảo trong chuyến viếng thăm Đông Nam Á lần này của Giáo sư Michael Porter - Ảnh: PACE Institue

Giáo sư Michael Porter – người được xem là nhà tư tưởng chiến lược bậc thầy trên thế giới – nhấn mạnh “đó là một cái bẫy mà nhiều quốc gia đang phát triển mắc phải” khi đề cập tới các chiến lược mà các doanh nghiệp, quốc gia cần nghĩ tới trong thời khủng hoảng hiện nay.

Theo ông, điều quan trọng hơn là “cần một hệ thống đào tạo nhân lực có hiệu quả”. “Những phẩm chất như cần cù, chịu thương chịu khó không còn là điểm mạnh của quốc gia bạn nữa rồi. Chất lượng nhân sự và sản phẩm mới là quan trọng hơn cả. Tính minh bạch sẽ giúp các doanh nghiệp, quốc gia biết mình là ai, đang đứng ở đâu để tìm cách phát triển”, ông nói.

Trong cuộc hội thảo với sự tham gia của khoảng 700 đại biểu là những nhà hoạch định chính sách, đại diện các doanh nghiệp, học giả của Việt Nam và quốc tế, ông nhấn mạnh thời dễ thành công ở Việt Nam “đã qua rồi”, và hơn lúc nào hết, các doanh nghiệp, lãnh đạo các tổ chức cần phải có một chiến lược rõ ràng để phát triển.

Người chủ trì bảng xếp hạng “Năng lực cạnh tranh toàn cầu” nói: “Việt Nam mới chỉ tốt ở việc phản ứng tức thời, mang tính ngắn hạn với những thách thức trước mắt, chứ về lâu dài thì chưa có chiến lược rõ ràng, chưa  quyết tâm theo kế hoạch đề ra. Hơn lúc nào hết, Việt Nam cần phải tính đến mục tiêu và lợi nhuận lâu dài”.

“Các doanh nghiệp Việt Nam vẫn hoạt động theo kiểu “ăn xổi ở thì”, ông nói. “Điều đó chỉ giúp các bạn phát triển ngắn hạn, về lâu dài, điều này rất nguy hiểm”.

Trả lời câu hỏi của Tuổi Trẻ về cơ hội của các quốc gia đang phát triển như Việt Nam có thể thu hút nhân sự cao cấp bị mất việc làm do khủng hoảng tín dụng tại các quốc gia phát triển đến Việt Nam và làm việc, giáo sư cho rằng đây là điều mà các nhà quản trị “nên tính đến”.

KHỔNG LOAN

Category: kinh tế  | Tags:  | Leave a Comment
Author: ruoitrau
• Tuesday, December 02nd, 2008

Khi nền kinh tế Việt Nam bước sang vận hành theo cơ chế thị trường, câu nói đầu tiên phá bỏ tư tưởng bao cấp “xin – cho” được nhiều người cho là một sự đổi mới triệt để, đó là câu: “Khách hàng là thượng đế”. Từ khi TTCK Việt Nam ra đời vào năm 2000, hoạt động kinh doanh chứng khoán đã được coi là một nghề, lúc đầu còn mới mẻ, nhưng nay đã trở nên khá phổ biến trong một bộ phận những tri thức trẻ. Tuy nhiên, tính chuyên nghiệp của người hành nghề lại là vấn đề phải bàn, nhất là khi chúng ta đã gia nhập WTO – một sân chơi toàn cầu, nơi sàng lọc và tôn vinh tính chuyên nghiệp của các thành viên tham gia.

Những vi phạm của người hành nghề chứng khoán đã và đang làm xói mòn niềm tin của nhà đầu tư.
Liên quan đến TTCK Việt Nam, từ năm 2006, với sự giúp đỡ của Quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF) và Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB), Việt Nam đã xây dựng và ban hành Bộ quy tắc ứng xử, thường gọi theo chuẩn mực quốc tế là Quy tắc đạo đức nghề nghiệp dành cho người hành nghề chứng khoán.

more…

Author: ruoitrau
• Saturday, November 29th, 2008

Đạo đức kinh doanh là khái niệm tưởng như rất xa xỉ nhưng thực tế lại rất đời thường. Một doanh nghiệp có đạo đức kinh doanh là một doanh nghiệp không kiếm lời bằng sự lừa dối khách hàng, bằng sự hủy hoại môi trường, hay bằng sự bóc lột người lao động… Sự hủy hoại môi trường rất dễ bị phát hiện bởi người dân và các cơ quan chức năng. Sự bóc lột người lao động cũng dễ bị phanh phui và phản ứng bởi công đoàn và chính người lao động. Tuy nhiên, hành vi lừa dối khách hàng lại thường được doanh nghiệp thực hiện một cách hết sức tinh vi và được che đậy thông qua nhiều phương tiện hiện đại mà khách hàng rất khó nhận biết, hoặc dẫu có nhận biết thì cũng đã muộn vì đã lỡ mất tiền, không thể đòi lại được.

Nếu như chuyện lừa dối trong các hoạt động kinh doanh sản phẩm, dịch vụ phục vụ tiêu dùng đáng bị lên án thì hành vi lừa dối trong kinh doanh giáo dục và đào tạo càng là điều không thể chấp nhận được. Hiện có nhiều cơ sở chiêu sinh, mở lớp đào tạo về quản lý, trong đó có chủ đề Văn hóa doanh nghiệp – một phần không tách rời của đạo đức kinh doanh. Lẽ đương nhiên, ai cũng nghĩ, một doanh nghiệp đã đi dạy cho người khác làm văn hóa doanh nghiệp thì không lý nào doanh nghiệp đó lại không xây dựng cho mình văn hóa trước. Và khi đã có văn hóa doanh nghiệp rồi, vấn đề đạo đức kinh doanh hẳn sẽ được đặt lên hàng đầu. Thế nhưng, thực tế không phải lúc nào cũng như nhiều người vẫn tưởng.
more…

Author: ruoitrau
• Saturday, November 29th, 2008

Câu chuyện Công viên Văn hoá Đầm Sen dâng bánh chưng, bánh giầy “khổng lồ” bị thiu và mốc xanh, chưa kể chuyện nguỵ trang bên trong bằng cả đống mút xốp để tiến cúng tổ tiên của con Hồng cháu Lạc, đã có rất nhiều bloggers và con cháu đức Vua Hùng vô cùng phẫn nộ sau khi nghe hun tin từ Đất tổ. Riêng trong khuôn khổ entry này, Binhbentre muốn nói đôi điều về đạo đức kinh doanh.
Mặc dù Việt Nam ta đã thực hiện chánh sách kinh tế mở từ cuối thập niên 80 của thế kỷ trước, trong quá trình hội nhập Việt Nam cũng đã tham gia hội này hiệp nọ; giao thương kinh tế quốc tế vì thế mà cũng ngày càng phát triễn đáng kể, kết quả năm sau luôn cao hơn năm trước. Đời sống nhân dân cũng ngày một khấm khá, Vua Hùng trên núi cao cũng lấy làm vui lây niềm vui hội nhập và phát triễn của Đất nước. Thế nhưng, cách mần ăn và lối suy nghĩ của một số anh em trong nước còn rất “ngắn tính”, nói đại là quá cẩu thả, cụ thể lấy vụ scandal “bánh chưng, bánh giầy khổng lồ” mới qua làm một ví dụ. Phải biết rằng ngoài việc mần ăn kiếm lời, thì vấn đề đạo đức kinh doanh rất là quan trọng.

“Trên giang hồ”, đạo đức kinh doanh ngày càng được quan tâm, coi trọng và đưa vào trường lớp mà dạy, coi đấy là một môn học thiết yếu của các chương trình dạy về quản trị kinh doanh. Điều này có lý do mà nó được coi trọng và không riêng gì các nhà quản trị phải học, mà mọi người phàm ra đời làm ăn học đều bổ ích. Tức là trước khi làm kinh doanh, phải học “đạo đức kinh doanh”. Đó là vì trong thực tế có những bài học kinh nghiệm xương máu làm cho doanh nghiệp phải lao đao có khi phải rơi vào tình cảnh “ngàn cân treo sợi tóc” và đôi khi đưa tới bờ vực thẩm và phá sản trong chớp mắt do hành vi không hợp đạo đức.
more…

Author: ruoitrau
• Thursday, November 27th, 2008

Trong kinh doanh, khi lấy lợi nhuận là tiêu chí hàng đầu mà quên đi quyền lợi người tiêu dùng, bản thân chính doanh nghiệp sẽ phải gánh chịu những hậu quả. Đầu tiên, đó là sự tẩy chay và mất lòng tin của người tiêu dùng…

Đánh mất lòng tin

Đằng sau những con số về scandal sữa bẩn đang diễn ra tại Trung Quốc như ít nhất bốn trẻ đã tử vong, hàng chục nghìn em bị ốm, hàng chục quốc gia trên thế giới thu hồi sản phẩm “made in China”… người ta thấy rõ rằng, công nghiệp sữa Trung Quốc sẽ phải mất nhiều thời gian và khó khăn để lấy lại lòng tin người tiêu dùng.

Khi vụ bê bối sữa nhiễm hóa chất melamine bị phát hiện ở Trung Quốc, ngay lập tức, hàng nghìn cha mẹ Trung Quốc tất bật, chen chúc đưa con tới bệnh viện xét nghiệm, kiểm tra sức khỏe. Họ không thể tìm nổi lời giải đáp cho câu hỏi “có thể cho con dùng loại sữa an toàn nào?”.

Ngành công nghiệp sữa Trung Quốc sẽ phải mất nhiều thời gian mới có thể lấy lại lòng tin của khách hàng. (Ảnh: Sina)

Ngành công nghiệp sữa Trung Quốc sẽ phải mất nhiều thời gian mới có thể lấy lại lòng tin của khách hàng. (Ảnh: Sina)

“Chúng tôi tin ai đây? Tôi không biết nữa? Một công ty lớn như vậy còn có vấn đề, thì tôi thực sự không biết ai còn đáng tin”, một phụ nữ họ Dương 31 tuổi đang chờ ở phía ngoài văn phòng của hãng Tam Lộc, cho biết.

more…

Author: ruoitrau
• Thursday, November 27th, 2008

Theo mạng Washington Profile, ngay ở trong xã hội tư bản, những bộ phận lành mạnh của giới doanh nhân cũng cố gắng thiết lập những tiêu chí đạo đức cho các hoạt động thương mại của mình.

Khái niệm đạo đức thương trường đã có nền móng tự hàng nghìn năm trước. Aristotle đã từng nói không ít điều có thể coi là cơ sở của đạo đức kinh doanh thời hiện đại. Theo Giáo sư James O’Toole của trường Đại học Tổng hợp Nam California, chính triết gia thời Hy Lạp cổ đại này là người thực tế nhất và có “tâm hồn doanh nhân” nhất trong lịch sử triết học của loài người.

Chính Aristotle đã nêu ra ý tưởng rằng, nhiệm vụ chính của người thủ lĩnh không phải là gia tăng quyền lực của mình trước cấp dưới mà là tạo ra những điều kiện để tất cả cán bộ dưới quyền mình có thể thể hiện được mọi năng lực ở mức cao nhất.

Giáo sư O’Toole đã thống kê những câu hỏi mà Aristotle đã lập ra và ngày nay có thể đang khiến các nhà quản lý hiện đại phải đau đầu đi tìm câu trả lời: “Tôi muốn người ta đối xử với tôi như thế nào khi tôi là thành viên của cơ quan?”, “Những tiền đề tiềm năng nào có được để phát triển các tài năng và cả tiềm năng của các thành viên trong cơ quan?”, “Tôi có nhận nhiều hơn công sức đóng góp của mình vào quỹ chung hay không?”, “Liệu hệ thống phân chia lợi nhuận đang có ảnh hưởng như thế nào tới không khí đạo đức chung của cơ quan?”, “Các nhân viên sẽ được nhận tiền thưởng chiếm bao nhiêu phần trăm số lợi nhuận thu được nhờ áp dụng các sáng kiến và ý tưởng của họ?”…

Xem ra, những vấn đề mà Aristotle nêu ra cho tới hôm nay vẫn còn là thời sự.

more…

Author: ruoitrau
• Thursday, November 27th, 2008

Thương hiệu trong nền kinh tế thị trường

Theo cơ chế cạnh tranh của thị trường tự do, trong bất cứ ngành hàng nào, từ hàng tiêu dùng nhanh, hàng điện máy, ngành quần áo thời trang hay các ngành dịch vụ,… các thương hiệu luôn xuất hiện, cạnh tranh và tồn tại trong những phân khúc giá khác nhau.

Lấy ví dụ tại thị trường Việt Nam. Trong ngành dầu gội, giá bán của Sunsilk đắt gần gấp 3 lần giá bán của dầu gội đầu Mỹ Hảo. Trong ngành điện máy, giá bán của tivi Sony đắt gấp đội so với giá của nhãn hiệu nội địa Darling. Trong ngành dịch vụ quảng cáo hay trong dịch vụ về luật, giá dịch vụ của các hãng nước ngoài đắt hơn từ 3 đến 10 lần so với giá của các công ty của Việt Nam.

Tuy có mức chênh lệch giá rất lớn giữa các thương hiệu ở phân khúc thấp so với phân khúc cao cấp, nhưng càng ngày, chất lượng sản phẩm (hay dịch vụ) giữa các phân khúc càng bớt khác biệt. Ngày nay, nếu bỏ nhãn hiệu đi và cho người khách hàng dùng thử, nhiều loại sản phẩm và dịch vụ có giá rất chênh nhau những lại hầu như không tạo ra sự khác biệt.

Trên thực tế các tập đoàn đa quốc gia đã chuyển khâu sản xuất của nhiều loại sản phẩm và các ngành dịch vụ sang các nước đang phát triển, nơi mà giá nhân công rẻ hơn tại thị trường tiêu thụ nhiều lần.

Chuyện gì đã xảy ra khi mức chênh lệch giá không thể hiện ở các ích lợi của sản phẩm hay của dịch vụ? Và tại sao người ta phải bỏ thêm những khoản tiền lớn để được sử dụng thương hiệu mà họ yêu thích?

Vấn đề về lợi nhuận và đạo đức kinh doanh?

Hiện nay bất cứ nhà kinh doanh nào cũng đều muốn nâng giá của sản phẩm, hay của dịch vụ lên càng cao càng tốt. Khi một sản phẩm có giá cao, rõ ràng khả năng mang lại lợi nhuận sẽ tăng lên đáng kể, mà công sức và thời gian và chi phí kinh doanh sẽ giám xuống. Còn gì bằng khi mà một chai bia Heineken có giá bán gần gấp 3 lần chai bia Sài Gòn (trên thực tế mức lợi nhuận sẽ chênh nhau đến cả chục lần). Tại sao một đôi giày thể thao Nike được sản xuất tại Việt Nam có giá xuất xưởng chưa tới 15 Đô-la Mỹ lại có giá bán gần 200 Đô-la Mỹ?

more…



Page 1123