Archive for the Category ◊ dịch vụ ◊

Author: admin
• Tuesday, May 12th, 2009

“Sét” và “rơle không tự động ngắt điện” được công ty Điện lực TP cho là “thủ phạm” đã gây ra cái chết của Hoàng Thị Thanh Truyền. Chắc hẳn là cơ quan khí tượng sẽ được trưng cầu giám định, để xem vào lúc 5g49 ngày 13-4 trời có sấm sét như báo cáo mới đây của công ty Điện lực. Cũng hy vọng, cơ quan điều tra sẽ làm sáng tỏ, “rơle không bật” là vì kỹ thuật hay vì có những thiết bị không đủ chất lượng đã được lắp đặt ở đây. Tuy nhiên, cho dù không có yếu tố “hình sự” thì ngành Điện vẫn phải đứng ra nhận lãnh trách nhiệm dân sự để bồi thường thay vì gọi là “hỗ trợ”. Đường điện làm ra là để phục vụ nhiều người, rủi ro, vì thế cũng không thể để cho một cá nhân gánh chịu.

Nhưng, sự việc không chỉ xoay quanh trách nhiệm hình sự hay dân sự. Thật thất vọng khi mấy ngày qua công ty Điện lực chỉ lo viện dẫn những lý do khách quan thay vì nhận lãnh một trách nhiệm rõ ràng, trách nhiệm trước một tai nạn xảy ra vì chất lượng lưới điện, chưa nói đến yếu tố có lỗi trực tiếp hay không có lỗi. Không phải là chuyện kỷ luật hay không kỷ luật, mất chức hay còn tại chức, mà là lương tâm trước một cái chết thương tâm và điều quan trọng hơn là niềm tin của công chúng vào sự an toàn khi sống trong thành phố.

more…

Author: ruoitrau
• Monday, December 22nd, 2008

Từ đầu năm đến nay, trên địa bàn thành phố Hồ Chí Minh có hơn 150 ca nhập viện cấp cứu (trong đó khoảng 30 trường hợp tử vong) vì nhậu. Mặc dù cơ quan chức năng đã xác định nguyên nhân chính là ngộ độc rượu, tuy nhiên nguyên nhân còn lại cần phải kể đến là ngộ độc… mồi nhậu (ngộ độc thực phẩm). Có tìm hiểu thực tế ở nhiều quán nhậu, chúng tôi mới cảm thấy hãi hùng vì xuất xứ và cách chế biến thức ăn mất an toàn vệ sinh nghiêm trọng.

CHUỘT CỐNG THAY CHUỘT ĐỒNG

http://www.congan.com.vn/img_2008/12/20081219/ghep5.jpg
Từ những đĩa thức ăn dư trở thành 2 đĩa mồi ngon bắt mắt, chuột cống trước khi bị xẻ thịt và thau tiết canh “tổng hợp”

Từ lâu, những xe đẩy chuyên phục vụ món bò nướng lá lốt trên vỉa hè đường Tôn Đức Thắng (Q1) là nơi thu hút nhiều thực khách. Ngoài ưu thế giá cả cạnh tranh, một trong những mồi nhậu được nhiều dân ghiền cực kỳ “khoái” là bò nướng lá lốt. Với mùi nướng thơm lừng vừa miệng, món này hợp khẩu vị rất nhiều người, kể cả những cây nhậu nữ. Tuy nhiên, có “mục sở thị” những gì người ta chế biến, người viết mới cảm thấy bàng hoàng về những thứ “bùi nhùi” mà người ta đã cuộn trong cái lá lốt ấy để nướng.

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200711/original/images1455553_chuot3.jpg

Thịt tạp nhạp gồm nhiều thứ: thịt bò, thịt heo (trong đó có cả thịt ôi, thiu…) được thu gom từ các chợ về khu nhà trọ sau buổi sáng. Sau khi cho vào máy xay nhuyễn, thịt nguyên liệu được dồn vào một cái thau to. Tiếp theo là công đoạn ướp khử mùi, gần nửa ký tỏi đập dập nát trộn đều với thau thịt khoảng 20kg, bột ngọt, đường, muối, nước mắm cùng hương liệu dùng để tạo… mùi thịt bò, trộn đều và giữ khoảng một giờ đồng hồ sẽ cho ra thau thịt “thuần” bò. Đến khoảng 5 giờ chiều, thịt được cuộn sẵn trong lá lốt mang ra những xe ba gác di động. Để ngoài vỉa hè nướng lên, mùi hương sau vỉ nướng càng kích thích khứu giác người đi đường và thế là một đĩa mồi ngon được bày ra. Ít ai biết trước khi những cuộn bò nướng lá lốt này được đưa ra phục vụ cho khách, chúng là một ổ vi trùng khi không được rửa sạch chứ đừng nói chi nguồn gốc thịt xuất phát từ đâu.

http://diendandulich.net/dulich/diendan/uploads/post-2-1190188836.jpg

Những tưởng sự mất vệ sinh căn bản ấy chỉ xuất hiện ở những quán vỉa hè, nào ngờ nhiều quán nhậu hoành tráng cũng chẳng khác gì hơn. Trong một lần tình cờ gặp một số thiếu niên lang thang chuyên dùng ná bắn tên sắt nhọn mon men dưới gầm một cây cầu trên địa bàn quận Bình Thạnh, tôi hỏi làm gì thì được Tân, một thành viên trong nhóm, trả lời “đi săn chuột cống bán cho quán nhậu”. Nghĩ bọn trẻ đùa vì có ai dám ăn thịt chuột cống bao giờ, nào ngờ Tân cau mày: “Không lẽ bọn em bắt về ăn sao?”.

http://i115.photobucket.com/albums/n287/chipmonkey_2006/NKVA/4pc6.jpg

Nói rồi Tân bật mí, trước đây nhóm gồm 5 thành viên thường hay ra ngoại thành săn chuột đồng sau đó làm sẵn bán lại cho các quán nhậu đặc sản. Vì những cánh đồng ngoại thành giờ đã bị san lấp cất nhà, xây xí nghiệp nên chuột đồng ngày càng hiếm. Thiếu “hàng”, một số nơi đã gợi ý thu luôn cả chuột… cống với giá chỉ 10-15 ngàn đồng/kg (thay vì 30-40 ngàn đồng/kg như trước kia) và tất nhiên điều kiện họ đưa ra là cấm không được bép xép chuyện này, nếu không thì họ sẽ ngưng lấy hàng.

http://www.laodong.com.vn/Uploaded_LAODONG/phuonglinhb/20061006/IMG_0541.jpg

Tân hăm hở: “Nhiều lúc trúng chỉ cần năm con lớn, mỗi con gần 2kg là đủ rồi anh ơi”. Có lẽ vì sợ tôi làm lỡ dở chuyện “làm ăn” của mình nên khi thấy tôi quá chú tâm đến đề tài tiêu thụ, nhất là việc tôi cố năn nỉ xin đi theo đến những địa chỉ thu mua thịt chuột để làm mồi nhậu này, Tân và các bạn đã nhất mực im lặng.

http://i239.photobucket.com/albums/ff11/chautuanvu062006/Chuot5.jpg

Gặng hỏi mãi Tân mới rỉ tai cho biết những nơi mình thường hay bỏ mối thịt chuột không phải ở các quận vùng ven mà là một số quán nhậu đặc sản nằm ở… trung tâm thành phố. Hỏi anh bạn tên Lâm từng là “bếp trưởng” của quán nhậu N.H trên đường Xuyên Á, nghe xong anh gật đầu bảo so với chuột đồng thì thịt chuột cống chẳng khác mấy. Do trước khi mang ra bán, chuột nguyên liệu đã được “xử lý cơ bản” (lột da, ngâm nước sôi, ướp hương vị…) nên ít thực khách nào đủ tỉnh táo để phân biệt đâu là chuột đồng đâu là chuột cống.

http://antg.cand.com.vn/Uploaded_ANTG/ThuyDT/10_banthit08t-to.jpg

Để kiểm chứng về món thịt chuột… không thể chấp nhận này, tối chủ nhật cuối tuần, tôi cùng nhóm bạn rủ nhau vào một quán nhậu đặc sản ở quận 3, sau khi gọi món chuột ram nước mắm, tôi bước ra sau bếp quan sát. Gã đầu bếp lôi một bịch thịt chuột nguyên liệu ướp gia vị trước từ tủ lạnh ra, sau vài phút cho vào tô nước mắm và để lên chảo lửa, đĩa mồi thịt chuột thơm phức trông ngon mắt được mang lên. Nhìn thì thật là ngon nhưng thú thật nhóm chúng tôi chẳng ai dám đụng đũa vào vì không rõ đó là chuột đồng hay chuột… cống!

GỎI GÀ… PHỤC CHẾ
Tuy nhiên có lẽ điều tệ hại nhất mà các “đệ tử lưu linh” không ai ngờ tới đó là việc các chủ quán “cải thiện đời sống” bằng cách sử dụng “mồi tái chế”. Tại một quán hải sản ở phố nhậu trên đường bờ kè Nhiêu Lộc (quận 3) khoảng 10 giờ khuya, giả vờ là một nhóm thực khách say đang làm tiếp “tăng hai”, chúng tôi gọi ngay hai đĩa nghêu hấp lá gừng. Sau một hồi loay hoay, gã phục vụ bưng ra ngay hai đĩa mà khi kiểm chứng lại toàn… vỏ nghêu là chính! Sò dương nướng mỡ hành giờ chỉ là một cục mỡ heo nướng rồi cho vào vỏ sò đã sử dụng. Thật hết biết!

http://i3.photobucket.com/albums/y89/chaukhuee/an%20uong/ngheu1.jpg

Tại quán nhậu A.T trên đường Tây Thạnh khuya 10-12, chúng tôi cũng đã trở thành nạn nhân của lối kinh doanh bẩn thỉu trên. Sau khi gọi một đĩa gỏi gà với giá 50 ngàn đồng cùng năm chai bia, thấy dáng vẻ chúng tôi say bí tỉ, bà chủ quán cho nhân viên mang ra một đĩa xương… còn dính vài miếng da gà! Bị chúng tôi phản ánh, chủ quán chạy ra cho rằng chúng tôi đến quậy rồi hù sẽ gọi công an phường đến. Tuy nhiên khi tôi “chứng minh” bằng một cánh gà còn nguyên… dấu răng của ai đó để lại trong đĩa gỏi thì bà này bỏ vô trong một nước.

http://img115.imageshack.us/img115/539/07goiyz7.jpg

Câu chuyện về việc tái sử dụng các món mồi nhậu đã được chúng tôi “vén màn” khi trong tuần đầu tháng 10-2008, trong vai một người xin việc làm bán thời gian, tôi đã có ba ngày phục vụ trong quán nhậu B.A gần khu công nghiệp Tân Bình. Bà chủ là một người miền Trung mập mạp (mà mọi người thường gọi là bà Chín) phân công nhiệm vụ của tôi chỉ là rửa chén và phân loại thực phẩm thừa. Nghe qua có vẻ lạ tai nhưng đối với những nhân viên đã có thâm niên trong quán thì không lạ gì. Sau khi dọn bàn, mồi còn dư sẽ được mang xuống sàn rửa chén để nhân viên (trong đó có tôi) ngồi phân loại. Loại một (tạm gọi là vậy) quăng vào thùng rác; loại hai được cho riêng vào thùng để bán cho những người thu gom đem về nấu cho heo, chó ăn; loại ba là những thức ăn thừa chưa dùng đến được mang lại cho nhà bếp tái chế. Nhiều lúc tàn thuốc, tăm xỉa răng được nén đầy trong phần thức ăn còn lại nhưng sau khi lựa ra xong, cho lên bếp thì vẫn nóng hổi như thường.

CẦN DẸP BỎ LỐI KINH DOANH NÀY
Chỉ mới điểm sơ qua cách tái chế mồi cùng xuất xứ nguồn gốc của những món “đặc sản” trên, chúng tôi đã cảm thấy hãi hùng. Nạn nhân của những quán kiểu này thường là các thực khách vào muộn (khi quán gần đóng cửa) hoặc khách đã quá say. Trong khi đó, chỉ vì lợi nhuận kinh doanh mà các chủ quán nhậu kiểu trên đã lừa dối khách hàng. Bất chấp những tiêu chuẩn an toàn vệ sinh thực phẩm, bất chấp đạo đức kinh doanh, họ đã khiến nhiều người bị ảnh hưởng sức khoẻ nghiêm trọng (đôi khi mất mạng) chỉ vì cách làm ăn tính toán của họ. Ba đĩa mồi dư có thể “gộp” lại thành một đĩa mồi mới, 2kg thịt chuột cống giá chỉ bằng 1kg thịt chuột đồng…. Rõ ràng với kiểu kinh doanh tận thu trên, nhiều nơi đã xem thường tính mạng, sức khỏe người khác. Trong khi đó để phát hiện hay bắt quả tang những trường hợp vi phạm trên là điều cực khó. Tuy nhiên, qua đây cũng cần phải cảnh báo đối với thực khách, nhất là các vị “đệ tử lưu linh”, cần cẩn trọng khi chọn cho mình một địa chỉ thích hợp, tin tưởng trong sinh hoạt ăn uống hàng ngày.

http://www.thuanthaopy.com.vn/images/product/picture/goi-chan-ga.jpg

Theo một cán bộ ngành y tế cho biết, hiện nay khách nhậu tràn lan đã dẫn đến tình trạng mất kiểm soát vệ sinh an toàn thực phẩm. Ngoài một số ít quán nhậu, nhà hàng lớn đã được cấp giấy phép chứng nhận an toàn vệ sinh thực phẩm, phần lớn những điểm nhậu đều mất vệ sinh nghiêm trọng. Thực tế cho thấy, mặc dù đã có khá nhiều trường hợp dẫn đến mất mạng sau những chầu nhậu nhưng chưa thấy cơ quan chức năng làm rõ và quy trách nhiệm quán ăn hay nhà hàng nào gây ra hậu quả đối với các nạn nhân.

Luật cũng chưa có điều khoản ràng buộc, xử lý rõ ràng đối với những trường hợp đã xác định chủ thể gây ra vụ việc. Và chính từ những yếu tố trên, những vụ ngộ độc gây hậu quả nghiêm trọng đã xảy ra nhưng vẫn không có người chịu trách nhiệm. Thiết nghĩ đã đến lúc cần những chế tài về luật rõ ràng, đồng thời thực khách cần cẩn trọng đề phòng những quán nhậu hè phố, có như thế mới bảo vệ được sức khoẻ của chính bản thân mình và người quen.

Nguon: http://blog.360.yahoo.com/blog-moZ7oAEleqV6mWuX7NnzKg–?cq=1&p=16972

Category: dịch vụ, xã hội  | Tags: ,  | One Comment
Author: ruoitrau
• Saturday, November 29th, 2008

Đạo đức kinh doanh là khái niệm tưởng như rất xa xỉ nhưng thực tế lại rất đời thường. Một doanh nghiệp có đạo đức kinh doanh là một doanh nghiệp không kiếm lời bằng sự lừa dối khách hàng, bằng sự hủy hoại môi trường, hay bằng sự bóc lột người lao động… Sự hủy hoại môi trường rất dễ bị phát hiện bởi người dân và các cơ quan chức năng. Sự bóc lột người lao động cũng dễ bị phanh phui và phản ứng bởi công đoàn và chính người lao động. Tuy nhiên, hành vi lừa dối khách hàng lại thường được doanh nghiệp thực hiện một cách hết sức tinh vi và được che đậy thông qua nhiều phương tiện hiện đại mà khách hàng rất khó nhận biết, hoặc dẫu có nhận biết thì cũng đã muộn vì đã lỡ mất tiền, không thể đòi lại được.

Nếu như chuyện lừa dối trong các hoạt động kinh doanh sản phẩm, dịch vụ phục vụ tiêu dùng đáng bị lên án thì hành vi lừa dối trong kinh doanh giáo dục và đào tạo càng là điều không thể chấp nhận được. Hiện có nhiều cơ sở chiêu sinh, mở lớp đào tạo về quản lý, trong đó có chủ đề Văn hóa doanh nghiệp – một phần không tách rời của đạo đức kinh doanh. Lẽ đương nhiên, ai cũng nghĩ, một doanh nghiệp đã đi dạy cho người khác làm văn hóa doanh nghiệp thì không lý nào doanh nghiệp đó lại không xây dựng cho mình văn hóa trước. Và khi đã có văn hóa doanh nghiệp rồi, vấn đề đạo đức kinh doanh hẳn sẽ được đặt lên hàng đầu. Thế nhưng, thực tế không phải lúc nào cũng như nhiều người vẫn tưởng.
more…

Author: ruoitrau
• Saturday, November 29th, 2008

Câu chuyện Công viên Văn hoá Đầm Sen dâng bánh chưng, bánh giầy “khổng lồ” bị thiu và mốc xanh, chưa kể chuyện nguỵ trang bên trong bằng cả đống mút xốp để tiến cúng tổ tiên của con Hồng cháu Lạc, đã có rất nhiều bloggers và con cháu đức Vua Hùng vô cùng phẫn nộ sau khi nghe hun tin từ Đất tổ. Riêng trong khuôn khổ entry này, Binhbentre muốn nói đôi điều về đạo đức kinh doanh.
Mặc dù Việt Nam ta đã thực hiện chánh sách kinh tế mở từ cuối thập niên 80 của thế kỷ trước, trong quá trình hội nhập Việt Nam cũng đã tham gia hội này hiệp nọ; giao thương kinh tế quốc tế vì thế mà cũng ngày càng phát triễn đáng kể, kết quả năm sau luôn cao hơn năm trước. Đời sống nhân dân cũng ngày một khấm khá, Vua Hùng trên núi cao cũng lấy làm vui lây niềm vui hội nhập và phát triễn của Đất nước. Thế nhưng, cách mần ăn và lối suy nghĩ của một số anh em trong nước còn rất “ngắn tính”, nói đại là quá cẩu thả, cụ thể lấy vụ scandal “bánh chưng, bánh giầy khổng lồ” mới qua làm một ví dụ. Phải biết rằng ngoài việc mần ăn kiếm lời, thì vấn đề đạo đức kinh doanh rất là quan trọng.

“Trên giang hồ”, đạo đức kinh doanh ngày càng được quan tâm, coi trọng và đưa vào trường lớp mà dạy, coi đấy là một môn học thiết yếu của các chương trình dạy về quản trị kinh doanh. Điều này có lý do mà nó được coi trọng và không riêng gì các nhà quản trị phải học, mà mọi người phàm ra đời làm ăn học đều bổ ích. Tức là trước khi làm kinh doanh, phải học “đạo đức kinh doanh”. Đó là vì trong thực tế có những bài học kinh nghiệm xương máu làm cho doanh nghiệp phải lao đao có khi phải rơi vào tình cảnh “ngàn cân treo sợi tóc” và đôi khi đưa tới bờ vực thẩm và phá sản trong chớp mắt do hành vi không hợp đạo đức.
more…

Author: ruoitrau
• Thursday, November 27th, 2008

Theo mạng Washington Profile, ngay ở trong xã hội tư bản, những bộ phận lành mạnh của giới doanh nhân cũng cố gắng thiết lập những tiêu chí đạo đức cho các hoạt động thương mại của mình.

Khái niệm đạo đức thương trường đã có nền móng tự hàng nghìn năm trước. Aristotle đã từng nói không ít điều có thể coi là cơ sở của đạo đức kinh doanh thời hiện đại. Theo Giáo sư James O’Toole của trường Đại học Tổng hợp Nam California, chính triết gia thời Hy Lạp cổ đại này là người thực tế nhất và có “tâm hồn doanh nhân” nhất trong lịch sử triết học của loài người.

Chính Aristotle đã nêu ra ý tưởng rằng, nhiệm vụ chính của người thủ lĩnh không phải là gia tăng quyền lực của mình trước cấp dưới mà là tạo ra những điều kiện để tất cả cán bộ dưới quyền mình có thể thể hiện được mọi năng lực ở mức cao nhất.

Giáo sư O’Toole đã thống kê những câu hỏi mà Aristotle đã lập ra và ngày nay có thể đang khiến các nhà quản lý hiện đại phải đau đầu đi tìm câu trả lời: “Tôi muốn người ta đối xử với tôi như thế nào khi tôi là thành viên của cơ quan?”, “Những tiền đề tiềm năng nào có được để phát triển các tài năng và cả tiềm năng của các thành viên trong cơ quan?”, “Tôi có nhận nhiều hơn công sức đóng góp của mình vào quỹ chung hay không?”, “Liệu hệ thống phân chia lợi nhuận đang có ảnh hưởng như thế nào tới không khí đạo đức chung của cơ quan?”, “Các nhân viên sẽ được nhận tiền thưởng chiếm bao nhiêu phần trăm số lợi nhuận thu được nhờ áp dụng các sáng kiến và ý tưởng của họ?”…

Xem ra, những vấn đề mà Aristotle nêu ra cho tới hôm nay vẫn còn là thời sự.

more…

Author: ruoitrau
• Thursday, November 27th, 2008

Trong những ngày qua, vấn đạo đức kinh doanh hầu hết được mọi người quan tâm. Chính vì sự quan tâm này mà nó xuất hiện hầu hết trên các mặt báo, không chỉ các báo hoặc tạp chí chuyên về kinh tế, mà cả trên những tờ báo xã hội.

Nguyên do cũng xuất phát từ những “sự cố nước tương” 3MCDP thời gian qua.

Đạo đức kinh doanh là gì? Theo định nghĩa của Trần Hữu Quang có bài viết trên Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn, số ra ngày 2-8, thì “đạo đức kinh doanh là sự tôn trọng luân lý nghề nghiệp và các quy tắc ứng xử (thường do các hiệp hội ngành nghề hay do chính doanh nghiệp ban hành) nhằm làm sao doanh nghiệp có thễ đảm bảo trách nhiệm của mình đối với các đối tác xã hội và đối tác tài chính cũng như đối với xã hội.

Đây là định nghĩa khá đầy đủ theo diện mạo của nền kinh thế hiện đại.

Trước đây, rất nhiều người cho rằng bản thân kinh doanh đã mang ý nghĩa “phi đạo đức”. Phi đạo đức ở đây không phải là “vô đạo đức”, mà là trong kinh doanh, thì yếu tố lợi nhuận mới là ích lợi thiết thực cho doanh nghiệp, chứ đạo đức không phải là phạm trù quan tâm của doanh nghiệp (bởi nó không mang lại lợi nhuận).

more…

Author: ruoitrau
• Sunday, October 26th, 2008

Hiện nay giá xăng thế giới đã giảm hơn 50% so với thời điểm cao nhất, theo nhiều bạn đọc, lẽ ra giá xăng trong nước cũng phải giảm tương ứng cho người tiêu dùng, đó là kinh doanh sòng phẳng minh bạch, là văn hoá kinh doanh.

Bạn Công Bằng, Quảng Nam, lMnhtinh@… nêu ý kiến: “Theo tôi, Chính phủ cần làm rõ việc các doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu giảm giá xăng 500đ/lít vào thời điểm hiện nay là phù hợp chưa? Vì sao khi tăng giá thì tăng một cách chóng mặt 4.500đ/lít, tại thời điểm giá dầu thô trên 140USD/thùng thì giá xăng trong nước 19.000đ/lít, hiện tại dầu thô 70 USD/thùng, thì xăng trong nước 15.500đ/lít. Việc tăng giảm phải có thời gian 30 ngày có đúng không?”.

Bạn Bùi Quế Anh, Lê Lợi, TP Vinh, Nghệ An,  queanhmyduc@… cũng đồng tình với ý kiến trên. Theo bạn, giá dầu thô đã giảm xuống dưới 70 đôla/thùng mà giá xăng trong nước giảm 3 lần mới được 2000đ là không công bằng. “Ta thử giả sử, bỗng nhiên một tuần nữa giá dầu lại tăng lên mức khoảng 120đôla/thùng, các doanh nghiệp nhập khẩu lại thực hiện việc điều chỉnh giá xăng trong nước lên như những lần tương tự trước. Tức là ở mức tăng thêm 3000đ/l. Thử hỏi ai là người phải gánh chịu những điều phi lý đó, và những ai sẽ được hưởng lợi? more…

Author: ruoitrau
• Wednesday, October 22nd, 2008

Dư luận vẫn phản ứng mạnh mẽ trước đề xuất tăng giá điện lên trung bình 20- 30% trong 2 năm 2009 – 2010 của ngành điện. Hầu hết bạn đọc đều Đề nghị EVN phải minh bạch hoạt động kinh doanh của mình, trước khi tăng giá điện, khách hàng phải được biết EVN lỗ cụ thể như thế nào? Giá thành sản xuất ra sao? Chi phí quản lý thế nào? EVN đã làm tròn trách nhiệm đối với khách hàng chưa?…

Bạn Thảo Nguyên, Hai Bà Trưng, Hà Nội nêu ý kiến: “Cứ mỗi lần định tăng giá một mặt hàng gì thì các vị lại lên  tiếng so sánh rằng giá của ta quá thấp so với các nước trong khu vực, thậm chí cả với nước Mỹ, nơi mà thu nhập bìmh quân đầu người nghe nói là 30 ngàn đô la/năm. Chúng ta sẽ đưa dần giá của ta ngang bằng khu vực. Chỉ có điều họ quên không nói rằng thu nhập của ta thuộc vào nhóm nước nghèo trên thế giới. Khi nào thu nhập của người dân đạt bình quân 10 triệu đồng /tháng thì giá điện tăng lên 5000 đồng/ số cũng chấp nhận.”.

more…

Author: ruoitrau
• Friday, October 17th, 2008

(VnMedia) – Toà soạn VnMedia nhận được khá nhiều thư của độc giả phàn nàn về việc các clip quảng cáo chiếm khá nhiều thời lượng trong các phim truyền hình. Xin trích đăng một bức thư và mong nhận được nhiều ý kiến của độc giả về vấn đề này.

Bạn Vũ Văn Tuyên Email: tuyenvanvu_90@yahoo.com)
Thái Hà – Hà Nội

Tôi là người rất thích xem phim Việt Nam, đặc biệt là phim truyền hình. Tuy nhiên, thời gian gần đây tôi vô cùng khó chịu khi phải chứng kiến sự cắt vụn mạch phim bằng quảng cáo.  Hầu như phim nào giờ vàng cũng quá nhiều quảng cáo mà Cô gái xấu xí là một ví dụ.

Phim Cô gái xấu xí đang rất "hot", cả về nội dung phim lẫn... thời lượng quảng cáo.

Phim Cô gái xấu xí đang rất "hot", cả về nội dung phim lẫn... thời lượng quảng cáo.

Tôi rất thích bộ phim này bởi sự chân thực của phim. Diễn biến câu chuyện khá hợp lý, diễn viên diễn xuất rất ổn như Ngọc Hiệp vài Huyền Diệu, Phi Thanh Vân vai Phương Trinh, Đức Hải vai Hùng Long… những điều này đã tạo được sức hút đối với người xem. Đây là phim sitcom hay nhất của Việt Nam tính đến thời điểm này nên được nhiều người quan tâm.

more…

Author: ruoitrau
• Tuesday, October 14th, 2008

Người đi xe buýt chỉ được quyền mua vé chứ còn được đi xe hay không thì lại phụ thuộc vào các lái phụ xe có cho đi hay không. Nếu các hiện tượng này cứ diễn ra như vậy hỏi rằng ai sẽ đi xe buýt nữa?

Hành khách ngơ ngác sau khi bị xe buýt "bỏ rơi". Ảnh: Xuân Tùng

Hành khách ngơ ngác sau khi bị xe buýt bỏ rơi

Người gửi: Dương Minh Hưng

Đọc các bài viết về hiện tượng xe buýt bỏ bến, tôi thấy người phải đi xe buýt thật là khổ. Người đi xe buýt chỉ được quyền mua vé chứ còn được đi xe hay không thì lại phụ thuộc vào các lái phụ xe có cho đi hay không. Nếu các hiện tượng này cứ diễn ra như vậy hỏi rằng ai sẽ đi xe buýt nữa? Giao thông công cộng làm sao phát triển được?

Các lái phụ xe được trả lương mà lương thì từ những người đi xe mà có chứ có phải lái xe họ tự lái xe làm phúc đâu mà họ có quyền coi thường hành khách đến như vậy.
Người gửi: Phan Quang Vinh

Tôi cảm thấy rất bức xúc khi những lái xe đã bất chấp tính mạng của hành khách và vì lợi ích cá nhân của mình để làm việc đó. Dù “đã từng” là hành khách thường xuyên đi xe buýt nhưng tôi vẫn rất bức xúc về hành động này của lái xe. Thiết nghĩ, chẳng lẽ Hà Nội của chúng ta văn minh như vậy mà lại để tiếp diễn một hình ảnh không đẹp như vậy?

more…

Category: dịch vụ, kinh tế, xã hội  | Tags:  | 2 Comments


Page 112