Archive for ◊ November, 2008 ◊

Author:
• Sunday, November 09th, 2008

TT – Từ năm 1975 đến đầu những năm 1990, TP.HCM vẫn coi việc ngập sau mưa là “hiện tượng”, báo chí còn viết và thống kê được bao nhiêu điểm ngập. Nhưng dần dần chuyện đó trở nên rất “thân quen” với mọi người… Mưa mà không ngập mới là chuyện lạ!


Theo tôi, trước kia không ngập, giờ ngập đó là do ta không bảo trì hệ thống cống thoát định kỳ và nạo vét lòng sông cho tốt gây “thắt cổ chai” trong lòng cống, lượng nước đối lưu giữa các sông cái và sông nhánh (sông bị bùn lấp) không đủ thông để thoát kịp ra sông cái khi trời mưa, và lượng nước triều cường không thể chứa trong lòng sông.

Cung cách chống ngập như hiện nay là mang tính chắp vá, như ngập đường nào thì nâng cốt đường đó… Ta chỉ nâng được con đường chứ không thể nâng hẻm, nâng nhà. Hơn nữa, những việc đó là lãng phí (khi nâng một con đường phải thay mặt cống, lề đường, nhà dân hai bên đường và trong hẻm phải nâng theo… có khi mất luôn tầng trệt!).

Tôi đề nghị khi quy hoạch hoặc cấp phép xây dựng nên đặc biệt quan tâm vấn đề thoát nước, vì thực tế có những khu dân cư đã được xây dựng nhưng chưa hề có hệ thống thoát nước chính thức, đợi khi dân vào ở đủ mới bắt đầu làm!

Ngoài ra, thường xuyên nạo vét lòng sông và khai thông cống rãnh…, phối hợp với giáo dục ý thức người dân, kết hợp phạt thật nặng những cá nhân, tổ chức vô ý thức làm nghẹt hệ thống thoát nước. Cần xem việc ngập úng là việc lớn để quyết tâm giải quyết tận gốc.

KTS Quách Nhơn An
(nhonanhquach@…)


Theo tôi, cần thực hiện các giải pháp sau đây để chống ngập:

1. Cần xác định cao trình TP.HCM so với cao trình sông Sài Gòn bằng cách trắc đạc địa hình một cách chi tiết. Từ đó vẽ bản đồ cao trình, ta có thể xác định được khu vực ngập úng.

2. Khi đã xác định khu vực ngập có thể tính được lượng nước tồn ở đó. Tiến hành đào kênh dẫn cho nước chảy về chỗ trũng, chảy ra sông… Tiết diện các kênh không chỉ phụ thuộc lượng nước, mà còn phụ thuộc độ chênh cao trình giữa nơi ngập úng và nơi trũng để dẫn nước đến (sông Sài Gòn chẳng hạn).

3. Nếu khu vực ngập thấp hơn cao trình mặt nước sông Sài Gòn vào mùa mưa thì giải pháp làm kênh dẫn nước là vô dụng. Lúc đó chỉ có giải pháp là tôn cao nền. Việc này cũng cần nghiên cứu để xác định tôn cao bao nhiêu là vừa, nếu tôn cao quá sẽ làm khu vực bên cạnh ngập.

4. Nếu làm đê quai quanh TP thì cần giải pháp thu nước về nơi trũng nhất TP mà không ảnh hưởng đến dân sinh. Như ở Nhật người ta làm các đường hầm để chứa nước mùa mưa. Mùa nắng sử dụng lại nước này. Các đường hầm này lớn đến mức có thể tổ chức hòa nhạc ở đó. Nếu đường hầm đầy thì dùng các máy bơm công suất cực lớn để bơm nước từ đường hầm ra ngoài khu vực đê bao. 

NXuanThuy

Nguon: Tuoi Tre

Category: xã hội  | Leave a Comment
Author:
• Saturday, November 08th, 2008

Bài viết sau đây được trích từ blog OnlyU. Mời các bạn theo dõi.

Kinh dị quy trình làm gà của Trung Quốc

Như các bạn đã biết Trung Quốc là nơi phát tán melamine qua sữa, là nơi chuyên đưa chất độc vào các sản phẩm tiêu dùng như giày dép, quần áo… Nhưng dường như thế vẫn chưa thể hiện được dã tâm của Trung Quốc khi mới đây các nước còn phát hiện ra Trung Quốc có thể đưa chất độc qua các sản phẩm thực phẩm của mình.

Trứng Trung Quốc có chất melamine

Việc phát hiện ra melamine trong trứng nhập từ Trung Quốc đã càng làm gia tăng quan ngại về mức độ lan tràn của hoá chất công nghiệp trong các sản phẩm thực phẩm đại lục.

Wal-Mart, mạng lưới bán lẻ lớn nhất thế giới tuyên bố đã thu hồi nhãn hiệu trứng “Select” của Tập đoàn Hán Uy Đại Liên, Trung Quốc khỏi mọi chi nhánh bán hàng ở đại lục. Một quan chức chính quyền Đại Liên – thành phố cảng phía đông bắc Trung Quốc nơi có công ty Hán Uy cho hay, công ty đã bắt đầu thu hồi các sản phẩm trứng nghi ngờ nhiễm hoá chất trên toàn quốc.

“Trứng gà ta quả nhỏ, màu trắng, hơi hồng, khi đập trứng ra thấy lòng đào đỏ sẫm, nhiều lòng đỏ. Còn trứng gà Trung Quốc có màu vỏ sậm, gần giống với trứng gà công nghiệp, quả to hơn, lòng đỏ nhạt và ít hơn lòng trắng…”.

Qua thử nghiệm, Hong Kong đã tìm thấy melamine trong trứng nhập từ Trung Quốc với hàm lượng cao gấp đôi cho phép. Sự việc này đã khiến cơ quan an toàn thực phẩm đặc khu quyết định thử nghiệm thêm nhiều sản phẩm rau và thịt từ đại lục.

Wal-Mart và quan chức Trung Quốc cho hay, họ chưa có con số cụ thể về số lượng trứng nhiễm hoá chất cũng như chưa rõ có bao nhiêu nước nhập khẩu trứng Trung Quốc. Tính đến thời điểm này, chưa có trường hợp người mắc bệnh vì trứng nhiễm hoá chất được thông báo.

Giám đốc Hán Uy đã xin lỗi vì vụ trứng bẩn. “Chúng tôi thực sự lấy làm tiếc về việc này. Chúng tôi cũng không thể phủ nhận trách nhiệm của mình”. Vị này không giải thích hoá chất nhiễm vào trứng bằng cách nào, nhưng Bộ Nông nghiệp Trung Quốc đã xem xét tới nguyên nhân hoá chất nhiễm từ thức ăn chăn nuôi.

Theo Jason Yan, Giám đốc kỹ thuật Hội đồng Ngũ cốc Mỹ tại Bắc Kinh thì, các nhà cung cấp có thể đã trộn melamine vào sản phẩm để qua mức kiểm tra thông thường, tiêu thụ sản phẩm hàm lượng protein cao hơn.

Báo chí Trung Quốc đưa tin, một số nhà bán lẻ lớn ở tỉnh Quảng Đông, giáp Hong Kong cũng đã ngừng bán trứng nghi nhiễm hoá chất.


Theo kinh nghiệm, trứng gà ta có vỏ dày, màu trắng đục…

Sau khi một số nước phát hiện trứng gà nhập từ Trung Quốc bị nhiễm melamine, Tổ chức Lương Nông (FAO) của Liên hợp quốc ngày 28/10 đã yêu cầu Trung Quốc báo cáo đầy đủ về vụ việc này.

Quy trình làm gà xuất khẩu của Trung Quốc

Trứng chưa dứt thì quy trình làm gà xuất khẩu của Trung Quốc sau một thời gian bưng bít và chìm xuống đã lại được tung lên mạng một lần nữa càng gióng lên hồi chuông cảnh báo về nạn thực phẩm của Trung Quốc nói riêng và độ thâm độc của Trung Quốc nói chung… Nào chúng ta hãy cùng chứng kiến cảnh làm gà xuất khẩu của Trung Quốc.

Từ sáng sớm, một đội “săn gà” đã lên đường thu thập gà chết, gà bệnh và gà ốm…


Có rất nhiều kẻ “săn gà” làm thuê cho các ông chủ trang trại. Lý do thu mua gà chết thì rất đơn giản, giá mua gà chết thì rẻ hơn gà sống khoảng 10 lần…


Sau khi thu mua, gà được tập kết về một trang trại nào đó…

Và nơi bắt đầu công đoạn chế biến gà chẳng khác gì một cái chuồng heo hôi thối và bẩn thỉu…

Gà chết nằm la liệt trên sân và trên sàn… Sau khi ngâm trong nước sôi, các nhân viên bắt đầu vặt lông gà và chế biến…

Chỉ cần nhìn bồn chứa gà, quang cảnh nơi chế biến, cách nhuộm màu và độ “sạch sẽ” của nhân viên… các bạn cũng có thể dễ dàng nhận thấy ở đây chứa chất độc như thế nào… Chưa kể đó là mầm bệnh, chất độc còn nằm trong cả con gà, nước ngâm gà và bám trụ tại “nơi sản xuất” từ trước đó sau một quá trình dài. Nhưng rồi cuối cùng thì những con gà trông bắt mắt cũng đã xuất hiện…

Và khi bày ra bàn tiệc, chẳng ai nghĩ rằng đây là con gà chết được chế biến từ một nơi chứa đầy chất độc hại…

Lời bàn của OnlyU

Đương nhiên sau những scandal thế này, cả thế giới đều có quan điểm không mua bất kỳ thực phẩm chế biến nào từ Trung Quốc hay Hồng Kông. Nhưng một số công ty Trung Quốc, Hồng Kông đã nhanh tay thay địa chỉ, thậm chí đổi quốc tịch để tránh ảnh hưởng về doanh thu và danh tiếng. Đương nhiên, Việt Nam là một trong những nơi lý tưởng được lựa chọn đầu tiên. Một mũi tên bắn trúng ít nhất ba đích: (1) Duy trì/Kích thích độ tiêu thụ gà chết, gà qua chế biến của Trung Quốc; (2) Đẩy tiếng xấu cho Việt Nam (nếu bị vi phạm); (3) Tiêu diệt dần dân Việt Nam (nên nhớ quá trình thấm độc của Trung Quốc được làm theo kiểu “mưa dầm thấm lâu” chứ không phải “ăn xong chết ngay”)…

Việc tự giác nói không với sản phẩm Trung Quốc của người tiêu dùng xem ra khá dễ dàng nhưng việc phân biệt gà Trung Quốc và gà ta như thế nào thì lại là vấn đề nhức nhối. Có lẽ đây là lúc đạo đức kinh doanh của những người nhập hàng, lương tâm của người kiểm tra hàng nhập từ Trung Quốc và sự can thiệp của các cơ quan chức năng cần được đặt lên hàng đầu…

Dẫu vậy, chả ai có thể khẳng định những nhà hàng sang trọng và đắt tiền tại Việt Nam lại không có trứng hay gà Trung Quốc vì đến ngay cả người khổng lồ Wal-mart còn bị qua mặt một thời gian dài…

Xem ra, cuộc sống của chúng ta đang bị đe dọa nghiêm trọng. OnlyU không muốn chết sớm, chết dần chết mòn… chỉ vì thói quen tiêu dùng, ăn uống… của mình trong khi vẫn muốn ăn cho sướng miệng…

Phải làm sao bây giờ??? Các bạn ơi…

Chúng ta không mạnh hay có quyền lực như Wal-mart nhưng hãy góp gió thành bão bằng việc chia sẻ và lên án để hy vọng một ngày nào đó hàng Trung Quốc không len lỏi và tràn ngập khắp bờ cõi Việt Nam…

Nguon: http://uk.blog.360.yahoo.com/blog-dHwWTOUzd6k7tZjjgCdSoH0Y?p=8170

Category: xã hội  | 5 Comments
Author:
• Friday, November 07th, 2008

TT – Không ai ngờ giữa miền U Minh Hạ lừng danh “trên cơm dưới cá” mà lại đói! Không chỉ đói mà là đói quay quắt. Những ngày này, mười nhà thì hết hai, ba nhà ăn cháo cầm hơi, lay lắt qua ngày.

Trên cánh đồng láng nước thuộc các ấp 10 và 11 của xã Nguyễn Phích (huyện U Minh, Cà Mau), cái đói đang len vào từng ngõ ngách. Bà Sáu Thành – 60 tuổi – than với mấy chị em láng giềng rằng “hình như mình già rồi nên không thể chịu nổi những bữa rau cháo thay cơm như mấy năm trước. Bữa nào ăn cháo, ban đêm xót ruột ngủ không được, nằm nuốt nước miếng tới sáng”.

Tiếng là “trên cơm dưới cá” nhưng cả tuần nay cậu bé này chưa có bữa cơm nào đúng nghĩa -Ảnh: Đặng Đại

Tiếng là “trên cơm dưới cá” nhưng cả tuần nay cậu bé này chưa có bữa cơm nào đúng nghĩa -Ảnh: Đặng Đại

Ăn cháo cầm hơi

Vì sao phải ăn cháo? Bà Sáu ủ ê: “Thì ai cũng khổ nên mượn gạo không ra. Còn một nắm gạo, nấu cơm ai ăn ai nhịn? Nên nấu cháo để cả nhà cùng ăn. Quanh xóm này, nhà Sơn, nhà Tấn, nhà Toàn… đều ăn cháo thay cơm hết”.

Chị Trần Thị Phương, vợ anh Nguyễn Thanh Toàn, buồn bã: “Nghèo tới mức ăn cháo nói ra quá nhục, nhưng gần như cả xóm đều vậy nên tôi cũng chẳng ngại gì. Từ khi ruộng lúa bị ngập hết trong nước, hơn một tuần nay nhà tôi ăn cháo bốn lần. Chiều nay chỉ còn một lon gạo, lại nấu cháo nữa thôi…”.

Ba đứa con của chị ngồi quanh mẹ, mắt buồn rượi. Đứa con gái út 8 tuổi, tên Nguyễn Thị Gọn, lay chân mẹ nài nỉ nấu cơm nhão, đừng nấu cháo. Chị vỗ đầu con gái nói “có khách, chút mẹ tính cho”. Hai hôm trước, con bé đã đề nghị như vậy và được mẹ đáp ứng. Nó ăn no một bữa đến cành hông.

Căn nhà của chị Lê Thị Hương. Hai bé gái con chị đã ăn cháo từ mấy ngày qua  -Ảnh: Đặng Đại

Căn nhà của chị Lê Thị Hương. Hai bé gái con chị đã ăn cháo từ mấy ngày qua -Ảnh: Đặng Đại

Nghe vợ kể chuyện các con phải ăn cháo thay cơm, anh Toàn không giấu được nỗi thống khổ của người chồng, người cha. Anh kể rằng ngày về đây nhận đất làm ruộng, anh mang theo trên 3 triệu đồng, một con heo và chiếc xuồng máy đuôi tôm. Tất cả đã trôi theo những mùa ruộng thất bát. Chẳng những vậy mà hiện anh còn mang món nợ trên 6 triệu đồng là tiền vay mượn để làm ruộng và bù cái ăn trong những tháng thiếu đói. “Làm cha mà để con phải ăn cháo trừ cơm, tôi thiệt nhục!” – anh òa khóc.

Khắp những xóm làng chúng tôi đi qua, người ta nói toàn về chuyện đói. Đói tới độ đứa con gái 4 tuổi của chị Lê Thị Hồng Riêng toát mồ hôi, xỉu. May vừa lúc có bà ngoại ghé thăm, thấy vậy chạy mua gói mì, “nấu cho ăn xong là nó tỉnh”. Nhà chị còn được vài lon gạo vì “vừa rồi bán được con chó 200.000 đồng”.

Anh Bùi Minh Phụng, chủ tiệm tạp hóa ở ấp, than: “Cuốn sổ nợ tui thay liên tục vì đầy. Mấy năm trước còn bán được, càng về sau người ta càng khổ. Mua thiếu mua chịu nhiều nhất là gạo. Có người chỉ mua món hàng 1.000-2.000 đồng cũng thiếu”. Có người vì thiếu vài giạ gạo mà bỏ xứ đi luôn. Cô vợ anh, chị Võ Ngọc Kiệp, chỉ thằng con 4 tuổi: “Có người mua nợ tui lúc mang bầu thằng này giờ vẫn chưa trả nổi dù chỉ vài trăm bạc”.

Xung đột lúa – rừng

Ông Tô Văn Vĩnh – 63 tuổi – ấm ức: “Đói là do người chớ không phải do trời”. Ông dắt chúng tôi băng qua cánh đồng ngập nước tới bẹn, lơ thơ những bụi lúa vàng choét, rồi hỏi: “Nước ngập vầy mà không cho xả thì lúa nào sống nổi?”.

Không thể xả nước vì một lẽ: giữ nước để phòng cháy rừng. Ông Trần Văn Sử, giám đốc Công ty Lâm nghiệp U Minh Hạ, cho biết công ty đang quản lý 29.000ha đất rừng, toàn bộ diện tích này đều được quây kín bằng những con kênh chứa đầy nước. Vì làm nhiệm vụ giữ rừng nên lâm trường không dám để thiếu nước. Mà giữ nước thì làm lúa úng ngập. Nhưng để cứu rừng thì làm sao cứu được người (đói)? Ông Sử chua chát: chịu! Ông Sáu Vĩnh than: “Mỗi lần xuống mạ đều phải cấy tới cấy lui vài ba bận cây lúa mới sống nổi vì lúc nào cũng bị ngập sâu. Lắm lúc gần tới mùa gặt thì trời mưa to, lúa ngập lút luôn, coi như trắng tay. Vậy hỏi làm sao không đói?”.
Đói nên người dân bất chấp, họ kéo nhau đi phá đập. Ở ấp 20, anh Đàm Văn Nguyễn chỉ một đoạn kênh bị phá, cho biết người dân ban ngày ra đắp đập giữ nước cho lâm trường nhưng đêm lại phá ra. Ông Nguyễn Hoàng Gắt, chủ tịch xã Nguyễn Phích, cho biết: “ở xã này, các con đập từ số 1 đến số 7 đang bị phá. Hiện xã đang chỉ đạo các ấp cố gắng giữ đập. Chỉ đạo là vậy nhưng chắc giữ không nổi, bởi dân không sống nổi thì họ phá đập, không làm sao cản”.

Lối ra nào cho người dân?

Ba ngày ở U Minh Hạ, ở với nhiều nhà dân, lần đầu tiên tôi thấy có đĩa thịt trong bữa ăn là nhờ nhằm ngày giỗ kỵ ở nhà anh Lê Văn Thông. Còn lại, bữa ăn chỉ có vài con cá nhỏ trong lõng bõng nước. Nhưng việc chứng kiến một bữa ăn, điều rất bình thường, cũng là hiếm hoi. Vào giờ cơm trưa, chúng tôi ghé vào hàng chục căn nhà, tuyệt không nhà nào nổi lửa. Những cái lò trên bếp lạnh tanh. Những xoong nồi úp chỏng chơ, còn rổ rá được treo rất ngăn nắp như lâu lắm rồi chưa được dùng.

Nghèo đến độ ngày giỗ sơ sài thế này đây!  -Ảnh: Đặng Đại

Nghèo đến độ ngày giỗ sơ sài thế này đây! -Ảnh: Đặng Đại

Ở vùng Bảy Kinh, chúng tôi ghé vào nhà anh Phạm Văn Hải. Cô con gái đầu Phạm Thùy Trang – 15 tuổi, rất xinh nhưng suốt cuộc gặp chưa bao giờ nở nụ cười. Anh Hải bảo Trang học rất giỏi nhưng nhà nghèo quá, mẹ lại bệnh nên đã nghỉ học từ lớp 5. Em Trang, Phạm Chí Nguyện, cũng vừa nghỉ học. Cuộc sống của cả nhà chỉ trông chờ vào vận may của người cha đi đặt lọp bắt cá, bắt rắn mỗi đêm. “Có hôm trúng được năm, bảy chục ngàn. Cũng khó khi không được đồng nào”.

Vậy còn tiền giữ rừng, trồng rừng, khai thác rừng? Những người dân U Minh Hạ giận dữ: không thể đủ sống. Rừng ở đây được giao cho dân theo tỉ lệ ăn chia, nôm na lâm trường là ông chủ, dân làm và nộp thuế. Ông Trần Văn Sử cho biết: cứ 1ha rừng tốt người dân có thể khai thác được 15 triệu đồng/chu kỳ 13 năm, nhưng người dân không đồng tình: rừng lâm trường giao là rừng nghèo kiệt, chỉ làm ra 5-6 triệu đồng/ha/chu kỳ. Mỗi gia đình được giao bình quân 3ha rừng, 13 năm mới thu được khoảng 15 triệu, tính ra một năm được… 1 triệu! “Sống sao nổi?” – ông Nguyễn Ngọc Bá (ở kênh số 10) nói.

Vậy thì lối ra nào đây? Ông “chủ rừng” Trần Văn Sử bức xúc: phải tách lúa ra khỏi rừng để người dân được tự quyền canh tác, không bị ảnh hưởng bởi nước giữ rừng. Đó cũng là nội dung của “Đề án tổ chức lại sản xuất và bố trí lại dân cư khu vực rừng tràm tỉnh Cà Mau” đang được tỉnh này xúc tiến triển khai.

Ông Trần Văn Thức, phó giám đốc Sở Nông nghiệp và phát triển nông thôn tỉnh Cà Mau, nhìn nhận: “Chúng tôi đã thấy được nỗi khổ của nông dân khi bị bó buộc trong những cơ chế quản lý bảo vệ rừng tràm U Minh Hạ. Đề án tổ chức lại sản xuất và bố trí lại dân cư sẽ giải quyết được bế tắc trên. Mục tiêu cơ bản của đề án là trao quyền độc lập sản xuất, không bị chi phối bởi cơ chế giữ rừng cho khoảng 6.000 hộ dân dưới tán rừng U Minh Hạ hiện nay”.

Ông cho biết thêm kinh phí thực hiện đề án lên đến 482 tỉ đồng và được thực hiện từ nay đến năm 2015. Tuy nhiên, mọi thứ vẫn đang là đề án, nằm trên giấy. Đề án trên cũng chỉ mới nghe chứ người dân chưa được thấy, được biết. Nhưng cái mà ở đây ai cũng thấy, cũng biết là đói hằng ngày, hằng tháng.

ĐẶNG PHƯƠNG – TRẦN VŨ

Nguon: http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=285356&ChannelID=89

Author:
• Thursday, November 06th, 2008

TT – Này ông, làm sao để có thể mua được một căn nhà cho người có thu nhập thấp?

- Ông phải có thu nhập cao.

- Là sao?

- Này nhé: muốn mua nhà đó, ông phải có được số tiền 30% giá trị căn nhà. Nhà nước sẽ cho vay 70% còn lại.

- Ưu đãi thế còn đòi gì nữa?

- Ừm, nhưng mà vay được 70% kia mới khó: ông phải chứng minh được mình là người có thu nhập thấp!

- Chứng minh thu nhập cao mới khó chớ thu nhập thấp thì…

- Không dễ đâu. Ông phải có mức thu nhập không quá 5 lần mức giá thuê nhà xã hội. Mức thuê cao nhất theo quy định là 28.000 đồng/tháng, căn hộ không quá 60m2. Nghĩa là có thu nhập khoảng 1,6-1,7 triệu.

more…

Category: quản lý, xã hội  | Tags:  | Leave a Comment
Author:
• Tuesday, November 04th, 2008

Học sinh và sinh viên đi học (Vietnamnet- PV Văn Chung – Đức Chính)

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649287_PA310073.jpg
Các SV ĐHQG HN vào giảng đường

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649289_PA310027.jpg
Bạn bè cõng nhau

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649291_PA310045.jpg
Mẹ cõng con vào lớp

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649293_DSC06155.jpg

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649295_DSC06185.jpg

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649297_PA310070.jpg

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649299_PA310081.jpg

HS, SV Cầu giấy đi học.

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649305_PA310116.jpg
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649307_DSC06230.jpg
Mỗi lần có ô tô đi qua, nước lại dềnh lên khiến học sinh đi học rất nguy hiểm

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649309_PA310038.jpg
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649311_PA310036.jpg
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649315_PA310039.jpg
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649317_PA310040.jpg
Trường tiểu học đóng cửa.

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649319_PA310044.jpg

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649321_PA310043.jpg
Lớp học ngập nước

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649363_PA310103.jpg
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649365_PA310106.jpg
SV HS chờ xe buýt

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649323_PA310072.jpg
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649325_DSC06197.jpg
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649327_DSC06193.jpg
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649329_PA310082.jpg

Vào học theo cách mới nhất.

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649331_PA310047.jpg
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649333_PA310010.jpg
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649337_PA310049.jpg
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649341_PA310092.jpg
Đến được trường, nhưng trường lại cho nghỉ.

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649343_DSC06211.jpg
Thầy giáo cũng lội nước về nhà.

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649347_PA310076.jpg
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649351_PA310087.jpg
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649353_PA310099.jpg
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1649355_PA310096.jpg
Giảng đường và KTX cũng mênh mông nước.

more…

Category: xã hội  | Leave a Comment
Author:
• Tuesday, November 04th, 2008

Người Việt mình ít nói “cảm ơn” lắm và điều đó trong con mắt các bạn nước ngoài là hình ảnh rất không tốt. Sau đây là suy nghĩ của anh JI JEONG KEUN (người Hàn Quốc) mà chúng tôi ghi nhận được.  Thiết nghĩ “cảm ơn” là một phép lịch sự tối thiểu mà tất cả chúng ta cần phải nhớ nằm lòng.

====

TT – Tháng 5-2007, tôi đến VN tìm hiểu cơ hội kinh doanh. Tôi thuê nhà ở khu chung cư trên đường Trần Quý Kiên (Hà Nội). Lúc đầu tôi học tiếng Việt thông qua một số sinh viên của Đại học Quốc gia Hà Nội, sau đó học qua sách báo, những lần đi chợ, đi chơi với bạn, đi uống trà đá… Học nhiều nhưng tiếng Việt của tôi còn kém lắm.

Tôi quen rất nhiều bạn là người Việt. Tôi thấy người Việt có ưu điểm là rất cởi mở, mới gặp lần đầu nhưng đã “buôn” nhiều chuyện như mua đồ ở đâu rẻ, ăn ở đâu ngon, ở nhà chỗ nào tốt… Nói chung, trái tim người VN rất rộng mở. Còn nhược điểm cũng có nhiều, chẳng hạn như các bạn không hay nói “xin lỗi”. Có lần tôi đi xe máy vào ban đêm, một cô gái đi ngược chiều mà xe không đèn đâm mạnh vào xe tôi làm tôi ngã lăn ra đường. Cú đụng xe này làm tôi rất đau. Thế nhưng cô gái không một lời xin lỗi và bỏ đi luôn. Sau đó tôi phải nhờ hàng xóm đưa đi bệnh viện.

more…

Author:
• Monday, November 03rd, 2008

Người gửi: Thu

Tôi có con đang học lớp 3 ở một trường tiểu học thuộc quận Đống Đa, Hà Nội. Hôm nay, con tôi nói lớp có các thầy cô khác dự giờ học. Để có buổi dự giờ hôm nay, cô giáo và các con đã luyện tập khá kỹ từ nhiều tuần trước, đến nỗi không có thời gian để cô giáo chấm bài hằng ngày của học sinh như mọi khi.

Và chỉ một nửa lớp tham gia buổi dự giờ, với các em có học lực tốt. Các học sinh này được dặn dò kỹ phải học thuộc và trả lời câu hỏi như thế nào. Nửa lớp còn lại thì được xuống thư viện ngồi chờ.

Thiết nghĩ, cho dù buổi dự giờ có mang tính chất là một buổi thi giáo viên dạy giỏi, hay một giờ dạy mẫu, hay có tính chất gì đi nữa (trừ khi đó là buổi luyện thi học sinh giỏi – điều này khó xảy ra) thì đối tượng phải là học sinh, với học lực đa dạng mới có thể đánh giá được chất lượng của giáo viên hoặc của buổi học.

more…

Author:
• Sunday, November 02nd, 2008

Những người thấp bé ngồi trên mép trước yên xe máy, hai chân nhon nhón chống xuống đất thì khó lòng điều khiển xe tốt được.

Người gửi: Anh Khoa.

Tôi thấy quyết định của Bộ Y Tế là hoàn toàn đúng đắn. Tôi làm bên lĩnh vực cho thuê xe du lịch nên thấy rõ được sự phát huy của điều luật này. Giao thông là vấn đề chung của cuộc sống hàng ngày, ai cũng phải tham gia giao thông. Khi chúng ta điều khiển một phương tiện giao thông chúng ta mới thấy được sức khỏe và tầm vóc quan trọng như thế nào trong việc điều khiển.

Nếu bạn lái xe máy, bạn hãy ngồi thật đúng vị trí điều khiển mà bạn cảm thấy thoải mái như ngồi ngay ngắn vững chắc giữa yên xe, hai tay cầm tay lái thẳng, hai chân chống xuống đất vững chắc thì với chiều cao như Bộ Y tế đưa ra những ai đạt chuẩn mới thực hiện được.

Tôi thấy những người thấp bé ngồi trên xe máy khá khó khăn, ngồi meo meo trên mép trước yên xe, hai chân nhon nhón chống xuống đất thì khó lòng điều khiển xe tốt được. Ý tôi muốn nói là tư thế ngồi điều khiển xe là cực kỳ quan trọng.

more…

Author:
• Saturday, November 01st, 2008

TT – Sắp tới cảnh sát, thanh tra giao thông chắc phải có thêm dụng cụ hành nghề? – Dụng cụ gì?

- Thì ít ra cũng phải mang theo thước dây mà đo ngực chứ?

- Trời! Làm gì mà đo ngực người ta giữa đường ông?

- Ông không biết chuyện ngực lép không được phép lái xe à?

- Hay quá, vậy là tôi thấy có thêm nghề kiếm sống rồi.

- Nghề gì?

- Nghề luyện cho ngực nở. Tôi đảm bảo là khối người theo học chứ chẳng chơi.

- Ông khéo đùa.

- Tôi nói thiệt mà. Người chưa nở thì luyện cho nở, người đủ chuẩn thì luyện để cố mà giữ, kẻo nó tụt mất lại bị tước bằng lái như chơi.

- Thôi ông ơi, mấy ông bác sĩ thẩm mỹ chỉ cần mấy phút là có thể độn vào bộ ngực lép thành ngực đẹp ngay mà!

- Ơ, nếu độn thì dân mình tự độn cũng được chứ cần gì đến bác sĩ thẩm mỹ. Chẳng lẽ lại lột áo người ta giữa đường à?!

BÚT BI



Page 3123