• Saturday, November 29th, 2008

Đạo đức kinh doanh là khái niệm tưởng như rất xa xỉ nhưng thực tế lại rất đời thường. Một doanh nghiệp có đạo đức kinh doanh là một doanh nghiệp không kiếm lời bằng sự lừa dối khách hàng, bằng sự hủy hoại môi trường, hay bằng sự bóc lột người lao động… Sự hủy hoại môi trường rất dễ bị phát hiện bởi người dân và các cơ quan chức năng. Sự bóc lột người lao động cũng dễ bị phanh phui và phản ứng bởi công đoàn và chính người lao động. Tuy nhiên, hành vi lừa dối khách hàng lại thường được doanh nghiệp thực hiện một cách hết sức tinh vi và được che đậy thông qua nhiều phương tiện hiện đại mà khách hàng rất khó nhận biết, hoặc dẫu có nhận biết thì cũng đã muộn vì đã lỡ mất tiền, không thể đòi lại được.
Nếu như chuyện lừa dối trong các hoạt động kinh doanh sản phẩm, dịch vụ phục vụ tiêu dùng đáng bị lên án thì hành vi lừa dối trong kinh doanh giáo dục và đào tạo càng là điều không thể chấp nhận được. Hiện có nhiều cơ sở chiêu sinh, mở lớp đào tạo về quản lý, trong đó có chủ đề Văn hóa doanh nghiệp – một phần không tách rời của đạo đức kinh doanh. Lẽ đương nhiên, ai cũng nghĩ, một doanh nghiệp đã đi dạy cho người khác làm văn hóa doanh nghiệp thì không lý nào doanh nghiệp đó lại không xây dựng cho mình văn hóa trước. Và khi đã có văn hóa doanh nghiệp rồi, vấn đề đạo đức kinh doanh hẳn sẽ được đặt lên hàng đầu. Thế nhưng, thực tế không phải lúc nào cũng như nhiều người vẫn tưởng.
more…
• Saturday, November 29th, 2008

Câu chuyện Công viên Văn hoá Đầm Sen dâng bánh chưng, bánh giầy “khổng lồ” bị thiu và mốc xanh, chưa kể chuyện nguỵ trang bên trong bằng cả đống mút xốp để tiến cúng tổ tiên của con Hồng cháu Lạc, đã có rất nhiều bloggers và con cháu đức Vua Hùng vô cùng phẫn nộ sau khi nghe hun tin từ Đất tổ. Riêng trong khuôn khổ entry này, Binhbentre muốn nói đôi điều về đạo đức kinh doanh.
Mặc dù Việt Nam ta đã thực hiện chánh sách kinh tế mở từ cuối thập niên 80 của thế kỷ trước, trong quá trình hội nhập Việt Nam cũng đã tham gia hội này hiệp nọ; giao thương kinh tế quốc tế vì thế mà cũng ngày càng phát triễn đáng kể, kết quả năm sau luôn cao hơn năm trước. Đời sống nhân dân cũng ngày một khấm khá, Vua Hùng trên núi cao cũng lấy làm vui lây niềm vui hội nhập và phát triễn của Đất nước. Thế nhưng, cách mần ăn và lối suy nghĩ của một số anh em trong nước còn rất “ngắn tính”, nói đại là quá cẩu thả, cụ thể lấy vụ scandal “bánh chưng, bánh giầy khổng lồ” mới qua làm một ví dụ. Phải biết rằng ngoài việc mần ăn kiếm lời, thì vấn đề đạo đức kinh doanh rất là quan trọng.
“Trên giang hồ”, đạo đức kinh doanh ngày càng được quan tâm, coi trọng và đưa vào trường lớp mà dạy, coi đấy là một môn học thiết yếu của các chương trình dạy về quản trị kinh doanh. Điều này có lý do mà nó được coi trọng và không riêng gì các nhà quản trị phải học, mà mọi người phàm ra đời làm ăn học đều bổ ích. Tức là trước khi làm kinh doanh, phải học “đạo đức kinh doanh”. Đó là vì trong thực tế có những bài học kinh nghiệm xương máu làm cho doanh nghiệp phải lao đao có khi phải rơi vào tình cảnh “ngàn cân treo sợi tóc” và đôi khi đưa tới bờ vực thẩm và phá sản trong chớp mắt do hành vi không hợp đạo đức.
more…
• Thursday, November 27th, 2008
Trong kinh doanh, khi lấy lợi nhuận là tiêu chí hàng đầu mà quên đi quyền lợi người tiêu dùng, bản thân chính doanh nghiệp sẽ phải gánh chịu những hậu quả. Đầu tiên, đó là sự tẩy chay và mất lòng tin của người tiêu dùng…
Đánh mất lòng tin
Đằng sau những con số về scandal sữa bẩn đang diễn ra tại Trung Quốc như ít nhất bốn trẻ đã tử vong, hàng chục nghìn em bị ốm, hàng chục quốc gia trên thế giới thu hồi sản phẩm “made in China”… người ta thấy rõ rằng, công nghiệp sữa Trung Quốc sẽ phải mất nhiều thời gian và khó khăn để lấy lại lòng tin người tiêu dùng.
Khi vụ bê bối sữa nhiễm hóa chất melamine bị phát hiện ở Trung Quốc, ngay lập tức, hàng nghìn cha mẹ Trung Quốc tất bật, chen chúc đưa con tới bệnh viện xét nghiệm, kiểm tra sức khỏe. Họ không thể tìm nổi lời giải đáp cho câu hỏi “có thể cho con dùng loại sữa an toàn nào?”.

Ngành công nghiệp sữa Trung Quốc sẽ phải mất nhiều thời gian mới có thể lấy lại lòng tin của khách hàng. (Ảnh: Sina)
“Chúng tôi tin ai đây? Tôi không biết nữa? Một công ty lớn như vậy còn có vấn đề, thì tôi thực sự không biết ai còn đáng tin”, một phụ nữ họ Dương 31 tuổi đang chờ ở phía ngoài văn phòng của hãng Tam Lộc, cho biết.
more…
• Thursday, November 27th, 2008
Theo mạng Washington Profile, ngay ở trong xã hội tư bản, những bộ phận lành mạnh của giới doanh nhân cũng cố gắng thiết lập những tiêu chí đạo đức cho các hoạt động thương mại của mình.
Khái niệm đạo đức thương trường đã có nền móng tự hàng nghìn năm trước. Aristotle đã từng nói không ít điều có thể coi là cơ sở của đạo đức kinh doanh thời hiện đại. Theo Giáo sư James O’Toole của trường Đại học Tổng hợp Nam California, chính triết gia thời Hy Lạp cổ đại này là người thực tế nhất và có “tâm hồn doanh nhân” nhất trong lịch sử triết học của loài người.
Chính Aristotle đã nêu ra ý tưởng rằng, nhiệm vụ chính của người thủ lĩnh không phải là gia tăng quyền lực của mình trước cấp dưới mà là tạo ra những điều kiện để tất cả cán bộ dưới quyền mình có thể thể hiện được mọi năng lực ở mức cao nhất.
Giáo sư O’Toole đã thống kê những câu hỏi mà Aristotle đã lập ra và ngày nay có thể đang khiến các nhà quản lý hiện đại phải đau đầu đi tìm câu trả lời: “Tôi muốn người ta đối xử với tôi như thế nào khi tôi là thành viên của cơ quan?”, “Những tiền đề tiềm năng nào có được để phát triển các tài năng và cả tiềm năng của các thành viên trong cơ quan?”, “Tôi có nhận nhiều hơn công sức đóng góp của mình vào quỹ chung hay không?”, “Liệu hệ thống phân chia lợi nhuận đang có ảnh hưởng như thế nào tới không khí đạo đức chung của cơ quan?”, “Các nhân viên sẽ được nhận tiền thưởng chiếm bao nhiêu phần trăm số lợi nhuận thu được nhờ áp dụng các sáng kiến và ý tưởng của họ?”…
Xem ra, những vấn đề mà Aristotle nêu ra cho tới hôm nay vẫn còn là thời sự.
• Thursday, November 27th, 2008
Thương hiệu trong nền kinh tế thị trường
Theo cơ chế cạnh tranh của thị trường tự do, trong bất cứ ngành hàng nào, từ hàng tiêu dùng nhanh, hàng điện máy, ngành quần áo thời trang hay các ngành dịch vụ,… các thương hiệu luôn xuất hiện, cạnh tranh và tồn tại trong những phân khúc giá khác nhau.
Lấy ví dụ tại thị trường Việt Nam. Trong ngành dầu gội, giá bán của Sunsilk đắt gần gấp 3 lần giá bán của dầu gội đầu Mỹ Hảo. Trong ngành điện máy, giá bán của tivi Sony đắt gấp đội so với giá của nhãn hiệu nội địa Darling. Trong ngành dịch vụ quảng cáo hay trong dịch vụ về luật, giá dịch vụ của các hãng nước ngoài đắt hơn từ 3 đến 10 lần so với giá của các công ty của Việt Nam.
Tuy có mức chênh lệch giá rất lớn giữa các thương hiệu ở phân khúc thấp so với phân khúc cao cấp, nhưng càng ngày, chất lượng sản phẩm (hay dịch vụ) giữa các phân khúc càng bớt khác biệt. Ngày nay, nếu bỏ nhãn hiệu đi và cho người khách hàng dùng thử, nhiều loại sản phẩm và dịch vụ có giá rất chênh nhau những lại hầu như không tạo ra sự khác biệt.
Trên thực tế các tập đoàn đa quốc gia đã chuyển khâu sản xuất của nhiều loại sản phẩm và các ngành dịch vụ sang các nước đang phát triển, nơi mà giá nhân công rẻ hơn tại thị trường tiêu thụ nhiều lần.
Chuyện gì đã xảy ra khi mức chênh lệch giá không thể hiện ở các ích lợi của sản phẩm hay của dịch vụ? Và tại sao người ta phải bỏ thêm những khoản tiền lớn để được sử dụng thương hiệu mà họ yêu thích?
Vấn đề về lợi nhuận và đạo đức kinh doanh?
Hiện nay bất cứ nhà kinh doanh nào cũng đều muốn nâng giá của sản phẩm, hay của dịch vụ lên càng cao càng tốt. Khi một sản phẩm có giá cao, rõ ràng khả năng mang lại lợi nhuận sẽ tăng lên đáng kể, mà công sức và thời gian và chi phí kinh doanh sẽ giám xuống. Còn gì bằng khi mà một chai bia Heineken có giá bán gần gấp 3 lần chai bia Sài Gòn (trên thực tế mức lợi nhuận sẽ chênh nhau đến cả chục lần). Tại sao một đôi giày thể thao Nike được sản xuất tại Việt Nam có giá xuất xưởng chưa tới 15 Đô-la Mỹ lại có giá bán gần 200 Đô-la Mỹ?
more…
• Thursday, November 27th, 2008
Trong những ngày qua, vấn đạo đức kinh doanh hầu hết được mọi người quan tâm. Chính vì sự quan tâm này mà nó xuất hiện hầu hết trên các mặt báo, không chỉ các báo hoặc tạp chí chuyên về kinh tế, mà cả trên những tờ báo xã hội.
Nguyên do cũng xuất phát từ những “sự cố nước tương” 3MCDP thời gian qua.
Đạo đức kinh doanh là gì? Theo định nghĩa của Trần Hữu Quang có bài viết trên Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn, số ra ngày 2-8, thì “đạo đức kinh doanh là sự tôn trọng luân lý nghề nghiệp và các quy tắc ứng xử (thường do các hiệp hội ngành nghề hay do chính doanh nghiệp ban hành) nhằm làm sao doanh nghiệp có thễ đảm bảo trách nhiệm của mình đối với các đối tác xã hội và đối tác tài chính cũng như đối với xã hội.
Đây là định nghĩa khá đầy đủ theo diện mạo của nền kinh thế hiện đại.
Trước đây, rất nhiều người cho rằng bản thân kinh doanh đã mang ý nghĩa “phi đạo đức”. Phi đạo đức ở đây không phải là “vô đạo đức”, mà là trong kinh doanh, thì yếu tố lợi nhuận mới là ích lợi thiết thực cho doanh nghiệp, chứ đạo đức không phải là phạm trù quan tâm của doanh nghiệp (bởi nó không mang lại lợi nhuận).
more…
• Thursday, November 27th, 2008
Theo tôi, với những hành vi biết trước hậu quả nghiêm trọng như việc trộn bột đá vào bánh kẹo thì cần phải truy tố trách nhiệm hình sự. Vì đương sự đã biết trước hậu quả, hơn nữa hậu quả lại rất nghiêm trọng, ảnh hưởng đến sức khỏe và tính mạng của người dân.
Thử nghĩ con cái chúng ta khi ăn phải những thứ bánh kẹo trên sẽ ra sao?! Chắc chắn là mỗi một người có lương tri nào cũng đều rất đau xót. Đau xót hơn khi những cái kẹo mà 1/3 là đá kia lại được đem bán tại các vùng nông thôn hẻo lánh, những miền núi xa xôi, nơi mà chỉ những dịp trọng đại trong năm các em nhỏ mới được biết đến vị ngọt của kẹo thì thật chua chát, cái mà các em ăn lại là đá.
Tôi đã từng chứng kiến một em nhỏ 3 tuổi tại quê tôi, vào dịp trung thu năm đó em cũng được phát kẹo như tất cả các em nhỏ trong cả nước, nhưng khi vừa bỏ cái kẹo mà em mong ngóng từ rất lâu vào miệng thì em khóc thét lên, nước mắt tuôn trào. Tôi chưa hiểu vì sao thì em cho tay vào miệng đỏ máu lấy ra chiếc kẹo đang nhai dở cùng chiếc răng bị gãy do kẹo quá cứng. Ngày đó tôi chỉ nghĩ có thể là do kẹo để lâu ngày nên cứng lại, nhưng giờ đây thì tôi có thể nói 100% rằng đó là một viên đá chứ không phải là kẹo.
more…
• Wednesday, November 26th, 2008
Khách hàng của những tiệm net hiện nay 98% đều là thiên tài , bật máy ko biết , bật trình gõ tiếng Việt ko biết , vào game ko biết thoát ra , server bảo trì hô máy có vấn đề . Bố mày rất muốn một tay bóp chết chúng mày , bóp chết rồi vò thành một đống , rồi quăng vào dầu sôi chiên , sau đó dùng chân đạp cho nhuyễn ra .
Chat voice ko biết bật Mic , hô headphone hư rồi .
Xem phim thì chê ko có lồng tiếng Việt .
Hỏi tui “có phim heo ko ?” , tui nói ko , nó chê phim ko đc đầy đủ .
Y!M đăng nhập ko đc hô máy lỡm ! chạy qua xem hóa ra đăng nhập pass ko đúng , con mắm đó còn hỏi tui pass bao nhiêu .
Có con mắm kia còn lợi hại hơn , tiếp nhận webcam của một người chat lạ nào đó , gọi tui qua , hỏi người trong webcam là ai !! Bố mày có bản lĩnh đó à ??
Bắn CS người khác quăng bom khói , anh chự hứng nguyên trái , hét to : máy bị đơ rồi .
more…
• Tuesday, November 25th, 2008
Sự nổi tiếng trong giới blog giống như nắm trong tay một thứ quyền lực vô hình khiến không ít người ảo tưởng. Hơn một năm sau khi có mặt ở Việt Nam, cộng đồng Yahoo 360 đã xuất hiện những điểm xấu khó tránh khỏi, nhưng vẫn ở mức “bồng bột và chấp nhận được”.
Mục tiêu 6 con số
Ấn tượng đầu tiên của người đọc về một trang web cá nhân chính là số lượt truy cập. Tuy chỉ mang tính tương đối, pageview thể hiện mức độ phổ biến và khả năng hút khách của blog. Tuy nhiên, thay vì cố gắng chau chuốt giao diện, tìm kiếm chủ đề hấp dẫn, một số người lại cố đạt được tiếng tăm phù phiếm bằng cách cài phần mềm và tấn công từ chối dịch vụ chính blog của mình. Họ chỉ chú ý đến việc làm thế nào để sở hữu pageview 5 – 6 số (trên 100.000) dù vẫn biết rằng nội dung blog của mình không xứng đáng với kết quả đó. “Có người chạy chương trình liên tục một ngày một đêm, kết quả tăng được hơn 450.000 lượt truy cập”, blogger ĐanCha bình luận. “Sáng sáng thức dậy, ngồi vào máy tính và thấy pageview tăng vụt trong khi bạn bè đêm qua ngủ cả mới thấy mình hạnh phúc vì được ‘quan tâm’ ghê”.

Sau 2 tháng, blog đạt 2 triệu pageview. Dù chủ nhân khẳng định không gian lận, nhiều blogger tin rằng người này đã DDoS trang web của mình.
Ngoài lượng truy cập, blogger còn một mục tiêu nữa là số comment (lời bình). Một bài viết (entry) đầy tâm huyết nhưng chẳng ai vào nhận xét cũng đủ khiến “tác giả” cảm thấy cô đơn, hụt hẫng, như cô bé Sleeping Sun đã nói: “Chẳng biết từ bao giờ, một ngày không comment là thấy nhớ, thấy day dứt”. Một số chán không còn hứng thú cập nhật blog nữa, nhưng cũng có người tiếp tục đi vận động qua Yahoo Messenger với khẩu hiệu “không cần chất lượng, chỉ cần số lượng comment”. Tình trạng này làm cho blog dần mất đi mục đích tốt đẹp ban đầu và trở thành công cụ lăng xê bản thân.
• Thursday, November 20th, 2008
TTCT – Ông chủ mỏ lái chiếc xe ngựa quý mới thay bóng lộn của mình đi hóng mát trên quốc lộ, đến gần thị trấn huyện thì bị chặn lại trước barie của một trạm thu phí khai trương ngày đầu tiên. Cô gái có khuôn mặt non choẹt thò đầu ra khỏi cửa sổ thu phí yêu cầu ông nộp mười đồng lộ phí.
Ông chủ mỏ là một nhà tỉ phú, giàu nhất huyện này, mười đồng đối với ông không là gì. Nhưng trước kia khi xe con của ông đi qua các trạm thu phí khác trong huyện đều được miễn thu phí. Đặt barie thu lệ phí trên quốc lộ thường bị người ta mắng nhiếc, bòn rút của dân, nuôi béo nhà quan, nhưng ông lại rất có cảm tình đối với việc này: trong khi các xe khác bị chặn lại thu phí, xe của mình cứ việc ung dung đi qua, ông cảm thấy tự hào khó tả. Còn hôm nay xe của ông cũng bị chặn nên ông không muốn bỏ ra mười đồng.
- Cô không biết ta là ai thì cũng nên nhận ra xe của ta chứ?
Từ nông thôn xa xôi cô gái mới được tuyển vào, lần đầu tiên đi làm không biết ông là ai, cũng không nhận ra xe của ông, chỉ biết nghiêm chỉnh chấp hành quy chế của trạm và chỉ thị của cấp trên:
- Lãnh đạo của chúng cháu nói chỉ trừ xe con của lãnh đạo huyện…
Thực tình ông không coi trọng mười đồng bạc nhỏ nhoi, ông vốn đã móc túi lấy tiền, nhưng nghe cô gái nói thế, ông lại bỏ tiền vào.
- Lãnh đạo huyện không trả tiền, tại sao bắt ta phải trả?
- Đây là quy định của trạm thu phí, thưa ông!
- Quy định ư? – mép ông nhếch sang một bên khinh miệt – Cô nên biết toàn bộ số người ăn lương nhà nước của huyện này, mỗi năm có đến sáu tháng do ta nuôi sống họ!
more…
Recent Comments